...ngày 6 tháng 1 năm 1941, Tổng thống Franklin Delano Roosevelt phát biểu trước Quốc Hội về tình trạng chiến tranh ở Châu Âu. Người ta đã quên đi nhiều điều ông phát biểu ngày hôm ấy. Nhưng đến cuối bài diễn văn, ông nói rằng ông mong mỏi “một thế giới kiến tạo trên 4 tự-do căn bản của con người.”
Ông nêu tên 4 tự-do ấy là: tự-do ngôn luận, tự-do thờ-phượng, tự-do thoát khỏi thiếu thốn, tự-do không sợ hãi. Người ta vẫn còn nhớ những lời này, mặc dầu những điều lý-tưởng này chưa thấy xảy ra bất cứ nơi nào trên thế giới.
Rô 8:1-39 là “Bản Tuyên-Ngôn Tự-Do” của Cơ-đốc nhân, vì trong chương ấy Phao-lô công bố chúng ta hưởng được 4 tự-do thuộc-linh do chúng ta liên hiệp với Chúa Giê-xu Christ. Một công trình nghiên cứu chương sách này cho thấy điểm nhấn mạnh nhằm vào Đức Thánh Linh, được nhắc đến 19 lần. “Nơi nào có Đức Thánh Linh, nơi đó có tự-do” (IICôr 3:17).
1. Tự-do không bị đoán-xét - Không có án phạt nào (Rô 8:1-4)
Rô 3:20 cho thấy “cho nên” có sự đoán-phạt nhưng Rô 8:1 cho biết “cho nên” không còn sự đoán-phạt - một chân-lý lạ lùng và là lời kết luận cho lập luận tuyệt vời. (Các chữ “người không bước đi...v.v...” không thích hợp ở đây theo các bản thảo tốt nhất. Đối với chúng ta không có một điều kiện nào cần hoàn tất). Nền tảng cho sự bảo đảm kỳ diệu này là cụm từ “trong Chúa Giê-xu Christ”. Trong A-đam, chúng ta bị án phạt. Trong Đấng Christ, chẳng có sự đoán-phạt nào!
Câu Kinh Thánh không nói rằng “chẳng có lầm-lỗi nào” hoặc “chẳng có thất bại nào”, hoặc ngay cả “chẳng có tội-lỗi nào”. Cơ-đốc nhân thật sự có thất-bại và lầm-lỡ, và vì vậy họ phạm-tội. Áp-ra-ham nói dối về vợ của mình. Đa-vít phạm-tội ngoại tình. Phi-e-rơ tìm cách giết người bằng lưỡi gươm. Chắn chắn, họ đau đớn về những hậu quả vì tội-lỗi của mình gây ra, nhưng họ không chịu đau đớn bởi cơn đoán-phạt.
Luật-pháp lên án nhưng người tin Chúa có mối quan hệ mới đối với luật-pháp, và vì vậy họ không thể bị lên án. Phao-lô đưa ra 3 lời tuyên bố về người tin Chúa và luật-pháp, và những lời ấy kết hợp với nhau cho thấy: chẳng còn có sự lên án nào.
a. Luật-pháp không thể đòi hỏi bạn (Rô 8:2)
- Bạn đã được khiến nên tự-do thoát khỏi luật-pháp của tội-lỗi và sự chết. Bây giờ bạn có sự sống trong Thánh Linh. Bạn đã bước vào trong phạm vi hoàn toàn mới của sự sống trong Đấng Christ. “Luật-pháp của sự tội và sự chết“ được Phao-lô mô tả trong Rô 7:7-25. “Luật của Thánh Linh sự sống” mô tả trong Rô-ma chương 8. Luật-pháp không còn có tính chất pháp-lý trên bạn nữa: bạn đã chết đối với luật-pháp (Rô 7:4) và được buông tha khỏi luật-pháp (Rô 8:2).
b. Luật-pháp không thể lên án bạn (Ro 8:3)
- Tại sao vậy? Vì Đấng Christ đã gánh chịu án phạt ấy thay cho bạn trên thập-tự giá. Luật-pháp không thể cứu được ai nhưng chỉ có thể lên án mà thôi. Nhưng Đức Chúa Trời sai Con Ngài đến cứu chúng ta và làm xong những gì luật-pháp không làm được.
Chúa Giê-xu không đến trong hình hài thiên-sứ nhưng Ngài đến như một con người. Ngài không đến “trong xác thịt tội-lỗi”, vì điều đó sẽ khiến Ngài trở nên tội-nhân. Ngài đến trong hình hài giống như xác thịt tội-lỗi, làm một con người. Ngài mang lấy tội-lỗi chúng ta trong thân thể Ngài trên cây gỗ.
“Luật về nguy hiểm đôi” cho biết rằng con người không thể bị xét xử 2 lần cùng một tội-ác. Vì Chúa Giê-xu Christ đã trả xong nợ tội cho bạn, và vì bạn “ở trong Đấng Christ“, Đức Chúa Trời sẽ không kết án bạn.
c. Luật-pháp không thể cai-trị bạn (Rô 8:4)
- Người tin Chúa sống nếp sống công-bình, không phải bằng sức mạnh luật-pháp nhưng bằng quyền phép Đức Thánh Linh. Luật-pháp không có quyền làm ra sự thánh-khiết nó chỉ có khả năng phơi bày và lên án tội lỗi.
Nhưng Đức Thánh Linh ngự bên trong có thể giúp bạn bước đi trong sự vâng-theo ý muốn Đức Chúa Trời. Sự công-bình Đức Chúa Trời có trong luật-pháp được ứng nghiệm trong bạn bởi quyền-năng Đức Thánh Linh. Trong Đức Thánh Linh, bạn có sự-sống và tự-do (Rô 8:2) và “theo đuổi hạnh phúc” (Rô 8:4).
Người tuân giữ luật-pháp cố gắng vâng-lời Đức Chúa Trời theo sức riêng và không đạt được tiêu chuẩn công-bình Đức Chúa Trời đòi hỏi. Con cái Chúa khi vâng phục Chúa được Thánh Linh hướng dẫn kinh nghiệm được sự nên thánh bởi Thánh Linh hành động trong đời sống họ.
“Vì ấy chính Đức Chúa Trời cảm động lòng anh em vừa muốn vừa làm theo ý tốt Ngài” (Phil 2:13). Chính sự kiện này dẫn đến tự do thứ hai chúng ta có được trong nếp sống Cơ-đốc.
2. Tự-do thoát khỏi thất bại - Không có sự ép buộc nào (Rô 8:5-17)
“Vậy, hỡi anh em, chúng ta chẳng mắc nợ xác thịt đâu, đặng sống theo xác th ịt” (Rô 8:12). Chẳng còn có sự ràng buộc nào đối với con người cũ. Người tin Chúa có thể sống đắc thắng. Trong phần này, Phao-lô mô tả sự sống theo ba mức độ khác nhau và ông khích lệ độc-giả sống theo mức độ cao nhất.
a. “Bạn không có Thánh Linh” (Rô 8:5-8)
-Phao-lô không có ý mô tả 2 loại Cơ-đốc nhân, một loại sống theo xác thịt và một loại theo Thánh Linh. Ông có ý đối chiếu người được cứu và kẻ chưa được cứu. Có 4 điểm khác biệt.
1/Theo xác thịt - Theo Thánh Linh (Rô 8:5).
Người chưa được cứu không có Thánh Linh Đức Chúa Trời (Rô 8: 9) và sống theo xác thịt và vì xác thịt. Tâm trí người ấy hướng về những việc thỏa mãn xác thịt. Nhưng Cơ-đốc nhân có Thánh Linh của Đức Chúa Trời ngự bên trong, họ sống trong môi trường khác và hoàn toàn mới.
Tâm trí người chăm về những việc thuộc về Thánh Linh. Điều này không có nghĩa người chưa được cứu chẳng bao giờ làm điều thiện, hoặc người tin Chúa chẳng hề làm điều xấu. Điều đó có nghĩa xu hướng cuộc sống của họ khác nhau. Một người sống cho xác thịt, người kia sống cho Thánh Linh.
2/Chết - Sống (Rô 8: 6).
Người chưa được cứu sống về phần xác, nhưng chết về phần hồn. Con người bên trong chết đối với Đức Chúa Trời và không hưởng ứng những việc của Thánh Linh. Họ cần đến “Thánh Linh sự sống trong Chúa Giê-xu Christ...” (Rô 8:2).
3/Nghịch thù với Đức Chúa Trời - hòa thuận với Đức Chúa Trời (Rô 8:6-7).
-Trong bài nghiên cứu Rô 7: 1-25, chúng ta đã thấy con người cũ chống lại Đức Chúa Trời và không phục luật pháp Đức Chúa Trời. Những người tin nhận Đấng Christ có được “hòa thuận với Đức Chúa Trời” (Rô 5:1), trong khi người chưa được cứu nghịch thù Đức Chúa Trời. “Những người ác chẳng hưởng sự bình-an bao giờ, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy” (Ês 48:22).
4/Làm đẹp lòng chính mình - Làm đẹp lòng Đức Chúa Trời (Ês 8:8).
“Ở trong xác thịt” có nghĩa bị hư mất, ở ngoài Đấng Christ. Người chưa được cứu sống làm đẹp lòng chính mình và hiếm khi nghĩ đến việc làm đẹp lòng Đức Chúa Trời. Cội rễ của tội lỗi là tư kỷ - “Ta sẽ” chớ không nói “Ngài sẽ”.
Không được cứu và không có Thánh Linh là mức sống thấp kém nhất. Nhưng con người không cần phải ở mức sống ấy. Bởi đức tin nơi Đấng Christ con người có thể đạt đến mức sống thứ hai.
b. “Bạn có Thánh Linh” (Ês 8:9-11)
- “Về phần anh em, nếu thật quả Thánh Linh Đức Chúa Trời ở trong mình thì không sống theo xác thịt đâu, nhưng theo Thánh Linh.” (Rô 8:9). Bằng chứng của sự tin đạo là sự hiện diện của Đức Thánh Linh bên trong người ấy, làm-chứng rằng bạn là con cái Đức Chúa Trời (Rô 8:16).
Thân thể của bạn trở nên đền thờ của Đức Thánh Linh (ICôr 6:19-20). Cho dù thân thể bị định phải chết vì tội-lỗi (dĩ nhiên là như vậy trừ phi Chúa trở lại), ngày nay Thánh Linh ban sự sống cho thân thể ấy để chúng ta hầu việc Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta chết, ngày kia thân thể chúng ta sẽ từ kẻ chết sống lại, vì Đức Thánh Linh đã ấn chứng cho m ỗi người tin Ngài (Êph 1:13-14).
Khi Thánh Linh ngự bên trong bạn, Ngài sẽ có tác động đến thân thể của bạn. Bạn kinh nghiệm nếp sống mới, ngay cả mọi khía cạnh thuộc thân xác của bạn cũng bắt đầu có chiều kích mới trong kinh nghiệm. Khi nhà truyền-đạo D.L.Moody mô tả kinh nghiệm trở lại với Chúa của ông, ông nói: “Tôi ở trong một thế giới mới. Buổi sáng kế tiếp mặt trời sáng hơn và chim hót nghe ngọt ngào hơn...những cây sồi già rung cành vui vẻ, và mọi vật đều thanh bình”.
Sự sống trong Đấng Christ là sự sống dư dật.
Nhưng có kinh nghiệm sống thứ ba dẫn đến từ hai mức sống kia.
c. Thánh Linh sở hữu bạn! (Rô 8:2-17)
-Chúng ta có Thánh Linh chưa đủ nhưng Thánh Linh phải chiếm hữu chúng ta nữa! Đến lúc ấy Ngài mới có thể chia sẻ cho chúng ta sự sống đắc thắng và dư dật chúng ta có được trong Đấng Christ. Chúng ta không còn có ràng buộc nào với xác thịt nữa, vì xác thịt chỉ mang đến bất hạnh cho cuộc đời chúng ta.
Chúng ta có mối dây ràng buộc với Đức Thánh Linh, vì chính Thánh Linh thuyết phục chúng ta, bày tỏ Đấng Christ cho chúng ta, và ban sự-sống đời-đời cho chúng ta khi chúng ta tin nhận Đấng Christ. Vì Ngài là “Thánh Linh sự sống”, nên Ngài có thể ban năng lực cho chúng ta vâng-phục Đấng Christ, và Ngài có thể giúp chúng ta có thể càng giống Đấng Christ hơn.
Nhưng Ngài còn là Thánh Linh làm cho chết. Ngài có thể giúp chúng ta “làm cho chết” (loại bỏ) những việc làm tội lỗi của thân thể. Khi chúng ta quy phục các chi thể chúng ta cho Đấng Christ (Rô 6:12-17), Ngài đặt để sự chết và sự sống lại của Đấng Christ trong chúng ta. Ngài làm cho chết các việc thuộc về thân thể và Ngài tái tạo những việc làm của Thánh Linh trong chúng ta.
Đức Thánh Linh còn là “Thánh Linh của sự làm con nuôi” (Rô 8:14-17). Chữ sự làm con nuôi trong Tân-ước có nghĩa là “được liệt vào con trưởng thành”. Chúng ta sanh ra trong gia đình Đức Chúa Trời. Nhưng ngay lúc chúng ta được sanh ra, Đức Chúa Trời nhận chúng ta và ban cho chúng ta địa vị làm con trưởng thành. Một em bé không thể bước đi, nói năng, quyết định, hoặc sử dụng của cải trong gia đình. Nhưng người theo Chúa có thể làm tất cả những điều này ngay khi được sanh lại.
Người có thể bước đi và “được Thánh Linh dắt dẫn” (Rô 8:14). Động từ ở đây có nghĩa “sẵn lòng dẫn dắt”. Chúng ta vâng-phục Đức Thánh Linh, và Ngài dùng Lời Ngài hướng dẫn chúng ta mỗi ngày. Chúng ta không ở dưới xiềng xích của luật-pháp và không sợ hành động. Chúng ta có tự-do của Đức Thánh Linh và tự do theo Đấng Christ. Người tin Chúa còn có thể nói: ”Chúng ta kêu lên rằng, A-ba, Cha” (Rô 8:15).
Thật là một ngạc nhiên lớn nếu một trẻ mới sinh nhìn lên và chào cha nó? Trước hết, Thánh Linh kêu rằng “A-ba, Cha” cho chúng ta (Ga 4:6), và sau đó chúng ta nói điều đó cho Đức Chúa Trời (“A-ba” nghĩa là “cha” - một ngôn từ biểu lộ lòng trìu mến).
Một em bé không thể ký vào các tấm chi phiếu được, nhưng con cái Đức Chúa Trời bởi đức tin có thể sử dụng của cải thiêng liêng của mình vì người là kẻ kế tự của Đức Chúa Trời và kẻ đồng kế tự với Đấng Christ (Rô 8:17). Thánh Linh dạy chúng ta qua Lời Kinh Thánh, và rồi chúng ta nhận tài sản của Đức Chúa Trời bởi đức tin, Thật là một điều sung sướng khi có “Thánh Linh của sự làm con nuôi hành động trong đời sống chúng ta.”
Cơ-đốc nhân không cần phải chịu thất bại. Người có thể quy phục thân thể mình cho Thánh Linh và bởi đức tin khắc phục bản tính cũ. Thánh Linh của sự sống sẽ ban quyền năng cho người. Thánh Linh của sự chết giúp người thắng hơn xác thịt và Thánh Linh của sự làm con nuôi làm sung mãn người và dẫn người vào trong ý chỉ của Đức Chúa Trời.
3. Tự do khỏi sự chán nản - không thất bại (Rô 8:18-30)
Trong phần này Phao-lô đối diện với chính vấn đề sầu khổ và đau đớn. Có lẽ phương cách tốt nhất để hiểu phần Kinh Thánh là ghi nhận ba sự thở than đã được đề cập đến.