top of page
1. GIẢI NGHĨA (Hêb 1:1-3)
Có...
...ai nghe không?.
Có một người kia đến bác-sĩ để kiểm tra thính giác. Bác-sĩ lấy ống nghe của bệnh-nhân, lập tức anh ta nghe rõ hơn. Bệnh-nhân này đã đeo cái ống nghe ấy trong chiếc tai nghe được của mình suốt 20 năm!
Một lần kia tôi hỏi một đồng-nghiệp rằng: “Trong Hội thánh của anh có công-tác cho người điếc không?” Mục-sư ấy đáp: “Nhiều lần, tôi nghĩ cả Hội thánh cần có công-tác phục-vụ người điếc – vì họ không nghe tôi nói! ”
Có sự khác nhau giữa tình trạng nghe và thật sự lắng nghe. Chúa Giê-xu Christ thường kêu-gọi: “Ai có tai, hãy nghe!”. Lời Ngài phán ngụ ý rằng Lời Đức Chúa Trời cần được nghe không chỉ bằng đôi tai thuộc-thể, nhưng còn phải bằng một tấm-lòng mềm-mại.
“Ngày nay nếu các ngươi nghe tiếng Ngài, thì chớ cứng lòng...” (Hêb 3:7-8).
Nhiều người không muốn đọc thư tín Hê-bơ-rơ nên đánh mất khỏi tầm tay những ích lợi thuộc-linh trong thực tiễn. Một số người không đọc vì “sợ”. Nhưng lời khuyên răn trong thư tín khiến họ cảm thấy khó chịu. Một số khác không đọc vì thư tín này khó hiểu đối với họ.
Dĩ nhiên trong thư tín Hê-bơ-rơ chứa đựng những chân-lý thâm sâu mà không có nhà truyền-đạo hay giáo-sư nào dám tuyên-bố mình hiểu tất cả. Tuy vậy, sứ-điệp chung của thư tín này rất rõ ràng, bạn và tôi không có lý-do gì để không hiểu và không ứng-dụng vào đời sống được.
Để bắt đầu nghiên-cứu thư tín Hê-bơ-rơ, chúng ta cần lưu ý đến 5 đặc điểm của thư tín này:
1. Đây là cuốn sách của sự đánh giá.
Từ “cao-trọng” được sử dụng nhiều lần trong thư, vì tác-giả muốn bày tỏ sự cao-trọng của Chúa Giê-xu Christ và sự cứu-rỗi của Ngài đối với người Hê-bơ-rơ.
Đấng Christ “cao-trọng hơn các thiên-sứ” (Hêb 1:4). Ngài đã đem đến “một sự trông-cậy hay hơn” (Hêb 7:19) vì Ngài là “Đấng Trung bảo của giao-ước tốt hơn, mà giao-ước ấy lập lên trên lời-hứa tốt hơn” (Hêb 8:6).
Một từ nữa cũng được lặp lại nhiều lần là từ “trọn-vẹn” (hay trọn-lành) mà nguyên bản tiếng Hy-lạp sử dụng 14 lần. Nó mang ý nghĩa như một tình trạng trọn-vẹn trước mặt Đức Chúa Trời.
Sự trọn-vẹn theo nghĩa này không bao giờ có thể được thực hiện bởi chức tế-lễ của người Lê-vi (Hêb 7:11) hay bởi luật-pháp (Hêb 7:19), cũng không do huyết các con sinh tế được dâng lên (Hêb 10:1).
Chúa Giê-xu Christ đã dâng chính Ngài làm của lễ chuộc-tội và bởi cách ấy Ngài “làm cho những kẻ nên-thánh được trọn vẹn đời-đời” (Hêb 10:14).
Vì vậy, tác-giả muốn so sánh luật-pháp thời Cựu-ước với việc làm của ân-điển thời để cho thấy: hình thức tôn-giáo của dân Do-thái mang tính tạm thời nên không thể đem đến những “sự cao-trọng đời-đời” chỉ có trong Chúa Giê-xu Christ.
“Đời-đời” là từ thứ 3 đầy ý nghĩa trong thư Hê-bơ-rơ, Đấng Christ là “cội rễ của sự cứu-rỗi đời-đời” (Hêb 5:9). Bởi sự chết, Ngài đã “được sự chuộc-tội đời-đời” (Hêb 9:12) để người tin Ngài được “nhận lãnh cơ-nghiệp đời-đời đã hứa cho mình” (Hêb 9:15).
Ngôi nước Ngài tồn tại đời-đời (Hêb 1:8) nên Ngài cũng là thầy tế-lễ thượng-phẩm đời-đời (Hêb 5:6; Hêb 6:20; Hêb 7:17,21). “Đức Chúa Giê-xu Christ hôm qua, ngày nay và cho đến đời-đời không hề thay đổi” (Hêb 13:8).
Nếu bạn kết hợp 3 từ trên lại, bạn sẽ khám phá rằng Chúa Giê-xu Christ và đời sống Cơ-đốc Ngài ban-cho chúng là điều rất cao-trọng, bởi những phước hạnh này còn lại đời-đời, giúp chúng ta được trọn-vẹn trước mặt Đức Chúa Trời.
Thể thức tôn-giáo dưới luật-pháp Môi-se có tính bất toàn vì không thể thực hiện được sự cứu-chuộc đời-đời một lần đủ cả.
Nhưng vì sao tác-giả kêu-gọi người đọc đánh giá đức-tin họ và những điều Chúa Giê-xu Christ ban cho họ? Vì họ đang trải qua thời kỳ hoạn-nạn, bị dụ dỗ trở lại với Do-thái giáo cũ. Đền thờ vẫn sừng sững tồn tại khi thư tín này được viết ra.
Mọi nghi thức tế-lễ vẫn được thực hiện hằng ngày. Các tín-hữu Do-thái có thể thoát khỏi sự bắt bớ một cách dễ dàng nếu họ quay lại sống theo luật-lệ Môi-se họ đã học trước đây!
Những người này là các tín-hữu thế-hệ thứ hai đã tin nơi Đấng Christ do sự dẫn dắt của những người biết Chúa Giê-xu Christ khi Ngài thi hành chức-vụ trên đất (Hêb 2:3).
Họ là những người tin thật (Hêb 3:1), bị bắt bớ vì đức-tin (Hêb 10:32-34; Hêb 12:4; Hêb 13:13-14) nhưng vẫn trung-tín giúp đỡ những người hoạn-nạn (Hêb 6:10). Tiếc thay, họ đang bị dỗ dành bởi những giáo-lý sai lạc của các giáo-sư giả (Hêb 13:9), có nguy cơ quên lãng.
Lời chân-thật của Đức Chúa Trời mà họ từng được các tiền nhân dạy dỗ (Hêb 13:7).
Các tín-hữu này đang ở trong thảm trạng dậm chân tại chỗ về thuộc-linh và có nguy cơ lui đi (Hêb 5:12). Một số người còn bỏ qua những buổi nhóm thờ-phượng chính (Hêb 10:25) nên không tấn tới trong đức-tin (Hêb 6:1). Trong đời sống Cơ-đốc, nếu bạn không tấn tới, vậy bạn sẽ thụt lùi, vì không có tình-trạng đứng tại chỗ mãi.
Tác-giả muốn khuyên các tín-hữu để thời gian đánh giá những điều họ có trong Chúa Giê-xu Christ Ngài là Đấng cao-trọng hơn bất cứ điều gì họ giữ theo luật-pháp.
Sách Hê-bơ-rơ tôn ngợi thân-vị con người và công-vụ của Chúa Giê-xu Christ, Con Đức Chúa Trời. Khi bạn nhận biết mọi điều mình có trong Chúa, bạn sẽ không còn ham muốn điều gì khác!
2. Đây là cuốn sách chứa đựng những lời khuyên bảo.
Tác-giả gọi thư tín này là “lời khuyên bảo” (Hêb 13:22), từ Hy-lạp được dịch là “khuyên bảo” chỉ đơn giản có nghĩa “khích-lệ”, hoặc “yên-ủi” (Rô 15:4; IICôr 1:5-7; IICôr 7:7).
Từ “yên-ủi” cũng có liên hệ với từ Hy-lạp “Đấng Yên-ủi” (Gi 14:16) để chỉ về Đức Thánh Linh. Thư Hê-bơ-rơ không nhằm mục đích làm hoang mang người đọc, nhưng để yên-ủi họ.
Chúng ta được truyền dạy phải “khuyên bảo lẫn nhau” (Hêb 3:13). Nó nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta đang có “sự yên-ủi mạnh mẽ” trong Chúa Giê-xu Christ (Hêb 6:18).
Với quan-điểm này, chúng ta phải giải đáp câu hỏi: “Năm lời cảnh cáo trong thư tín Hê-bơ-rơ nói về điều gì?” (xem 5 lời khuyên ở phần bố cục thư tín).
Trước hết, 5 đoạn Kinh Thánh này thật ra không phải là “lời cảnh cáo”. Ba từ căn bản được dịch là “cảnh cáo” được dùng trong thì chỗ duy nhất trong Hêb 8:5 được dịch là phán bảo (chỉ về Môi-se) và “phán” trong Hêb 12:25 chỉ ở Hêb 11:7 từ “cảnh cáo” được sử dụng cho Nô-ê khi ông được Chúa cảnh cáo.
Tôi nghĩ rằng cách diễn đạt dễ hiểu nhất cho 5 đoạn Kinh Thánh trên có thể sử-dụng một từ ở Hêb 13:22 “Lời khuyên bảo”. Từ này không làm giảm đi mức quan-trọng của 5 phân đoạn Kinh Thánh trong Hê-bơ-rơ.
Thơ Hê-bơ-rơ mở đầu bằng một lời công-bố: “Đức Chúa Trời đã phán cho chúng ta trong Con Ngài” (Hêb 1:1-2). Gần cuối thư, trước giả nói “anh em hãy giữ, chớ từ chối Đấng phán cùng mình” (Hêb 12:25). Nói cách khác, đề-tài thư Hê-bơ-rơ có thể là: “Đức Chúa Trời phán, chúng ta có Lời Ngài. Vậy chúng ta phải làm gì với lời đó?”
Với chân-lý này trong trí, giờ đây chúng ta có thể hiểu rõ hơn về ý nghĩa của 5 phần Kinh Thánh khó hiểu này trong thư Hê-bơ-rơ. Mỗi một phần Kinh Thánh này đều khích-lệ chúng ta chú ý đến Lời Đức Chúa Trời (Đức Chúa Trời phán) bằng cách nêu ra những hậu quả thuộc-linh không tốt đẹp sẽ xảy đến nếu chúng ta từ chối lưu ý.
Xin để tôi nêu lên những phần Kinh Thánh này cho các bạn và giải thích sự liên-hệ của chúng trong sách Hê-bơ-rơ. Tôi nghĩ các bạn sẽ thấy chúng phối hợp chặt chẽ với nhau và trình bày một sứ-điệp: Hãy chú ý đến Lời Đức Chúa Trời, nhưng giúp chúng ta hiểu rõ mục đích chung: khích-lệ chúng ta tin-cậy nơi Đức Chúa Trời và chú ý đến Lời Ngài.
-Trôi dạt khỏi Lời Chúa (Hêb 2:1-4 đừng xao lãng)
-Nghi ngờ Lời Chúa (Hêb 3:7-4:13 đừng cứng lòng)
-Chậm hiểu đối với học Lời Chúa (Hêb 5:11-6:20 đừng trễ nãi)
-Khinh thường Lời Chúa (Hêb 10:26-39 cố ý)
-Bất chấp Lời Chúa (Hêb 12:14-29 từ chối nghe)
Nếu không muốn lắng nghe Lời Đức Chúa Trời, bạn sẽ bắt đầu bị “trôi lạc”. Sự xao lãng luôn đưa đến tình trạng “trôi dạt” trong những điều thuộc về thể xác cũng như tâm-linh. Khi cách xa Lời Chúa, chúng ta sẽ bắt đầu nghi ngờ Lời Ngài vì đức-tin đến bởi việc nghe Lời Chúa (Rô 10:17).
Sau đó, chúng ta sẽ cứng-lòng và điều này dẫn đến tình trạng thuộc-linh uể oải, từ đó sinh ra sự chậm hiểu đối với Lời Chúa và trở nên kẻ lười “nghe”! Điều này dẫn đến một thái-độ khinh thường Lời Chúa.
Cố ý bất-tuân Đức Chúa Trời, dần dần rơi vào thái-độ bất chấp và gần như “dám thách thức” Đức Chúa Trời trong mọi việc!
Giờ đây Đức Chúa Trời sẽ làm gì trước tình-trạng sa sút thuộc-linh này? Ngài vẫn tiếp tục phán với chúng ta, kêu gọi chúng ta trở lại với Lời Ngài. Nếu chúng ta không lắng nghe và làm theo Lời Chúa, Ngài sẽ phải quở phạt chúng ta.
Sự sửa phạt của Chúa là chủ-đề của Hêb 12:1-29 đoạn đỉnh trong thư tín này.
“Chúa sẽ xét-đoán dân mình” (Hêb 10:30).
Đức Chúa Trời không cho phép con cái Ngài trở nên “những đứa trẻ hư hỏng” khi để họ coi thường Lời Ngài, Ngài luôn sửa phạt họ bằng tình yêu.
Năm lời khuyên trong thư tín này được dành cho những người đã thật sự tái-sinh. Mục đích của những lời khuyên nhằm giúp người đọc chú-tâm vào Lời Đức Chúa Trời. Mặc dù có một số câu Kinh Thánh được dùng bằng ngôn-ngữ đầy tính nghiêm khắc, nhưng tôi hiểu rằng không một lời khuyên nào trong đó mang ý hù dọa người đọc như thể họ có thể đánh mất sự cứu-rỗi.
Nếu họ cứ chống lại Lời Chúa, họ có thể mất sự sống mình (“... huống chi cha về phần hồn, chúng ta há chẳng càng nên vâng-phục lắm để được sự sống sao?” (Hêb 12:9).
Câu Kinh Thánh trên ngụ ý rằng nếu chúng ta không vâng-phục Chúa, chúng ta có thể chết.
“Cũng có tội đến nỗi chết” (IGi 5:16).
Nhưng nếu thư Hê-bơ-rơ có dạy dỗ điều gì thì sự dạy dỗ đó vẫn là sự đảm-bảo về sự sống vĩnh cửu trong thầy tế-lễ Thượng-Phẩm hằng sống, Đấng chẳng bao giờ chết (Hêb 7:22-28).
Một số học-giả Kinh Thánh cố giải thích khác đi vấn-nạn về việc “đánh mất sự cứu-rỗi” hoặc “sự bội đạo” bằng cách tuyên-bố người đọc là những người thật sự chưa tái-sinh, mà họ chỉ là những người đã xưng nhận niềm tin trong Đấng Christ.
Dù sao, cách trình bày thư tín của tác-giả đã loại bỏ tư tưởng này, vì ông gọi họ là “anh em thánh, là kẻ dự phần ơn trên trời gọi” (Hêb 3:1). Ông cho họ biết rằng họ có một thầy tế-lễ Thượng-Phẩm Lớn trên trời (Hêb 4:14). Đây là chân-lý ông có lẽ đã không viết ra nếu những người đọc là tội-nhân hư-mất.
Họ là những người được “dự phần về Đức Thánh Linh” (Hêb 6:4). Những lời khuyên ở (Hêb 10:19-25) sẽ là vô nghĩa nếu được viết cho những người chưa được cứu.
Thư tín Hê-bơ-rơ là sách chứa đựng sự đánh giá, chứng-minh rằng Đức Chúa Giê-xu Christ là Đấng Cao trọng hơn bất cứ điều gì có trong luật Môi-se.
Thư tín này cũng là sách chứa đựng những lời khuyên bảo, kêu-gọi người đọc lắng nghe và làm theo Lời Đức Chúa Trời để không rơi vào tình-trạng thuộc-linh sa sút cũng như nếm-trải sự sửa-phạt của Chúa.
3. Đây là sách để suy xét.
Khi xem thư tín này, bạn sẽ tự hỏi: “Tôi có thật sự tin Lời Đức Chúa Trời, hay chỉ cậy vào những điều đời này để rồi lui đi và sa ngã?”
Thư tín Hê-bơ-rơ được viết cho các tín-hữu sống vào một thời kỳ chiến lược trong lịch-sử. Đền thờ vẫn sừng sững và các của lễ vẫn được dâng lên. Nhưng chỉ vài năm sau đó, thành Giê-ru-sa-lem và đền thờ đã bị phá hủy. Dân tộc Do-thái bị tản lạc, trong số đó có cả những tín-hữu Do-thái là những người tin nơi Chúa Giê-xu Christ.
Đây là thời kỳ nhiễu nhương! Đức Chúa Trời đã hành động trên mọi sự (Hêb 12:25-29). Ngài muốn dân-sự Ngài đứng vững vàng trên nền-tảng vững chắc của đức-tin. Ngài không muốn họ cậy nơi những điều hư không.
Tôi cho rằng Hội thánh Chúa hôm nay cũng đang ở trong tình-trạng tương tự. Mọi sự quanh ta đang xáo trộn và thay đổi. Con người dần dần khám phá mình đang lơ lửng trên “giàn giáo” tạm bợ chớ không phải trên một nền móng vững chắc.
Ngay cả con cái Đức Chúa Trời cũng bị cuốn hút vào guồng máy của thế tục đến nỗi họ không còn đặt niềm tin mình nơi Chúa, mà chỉ cậy vào tiền tài, sự nghiệp, danh vọng cùng những điều tạm bợ khác.
Khi Đức Chúa Trời hành động trên xã hội này, “giàn giáo” kia sẽ sập xuống và con cái Đức Chúa Trời sẽ biết rằng sự nương cậy duy nhất của họ phải là Lời Đức Chúa Trời.
Đức Chúa Trời mong muốn tấm-lòng chúng ta “nhờ ân-điển được vững bền” (Hêb 13:9). Ý nghĩa của từ “vững bền” được sử dụng nhiều lần (ít nhất 8 lần) trong thư tín Hê-bơ-rơ dù ở dạng này hay dạng khác, được hiểu như “đứng vững trên đôi chân mình có nền móng vững chắc”.
Nó mang ý nghĩa về sức mạnh, sự tin-cậy, khẳng định, tính bền lâu. Tôi cho rằng thông-điệp chính của thư tín Hê-bơ-rơ chính là: “Bạn có thể yên tâm khi mọi sự quanh bạn đang sụp đổ?” Chúng ta có “một nước không hay rúng động” (Hêb 12:28).
Lời Đức Chua Trời là Lời bền vững (Hêb 2:2) nên sự trông-cậy của chúng ta nơi Ngài cũng là sự trông-cậy chắc chắn (Hêb 6:19).
Dĩ nhiên, sẽ không có sự đảm-bảo nào cho người chưa bao giờ tin nhận Chúa Giê-xu Christ làm Chúa Cứu Thế của mình để được sự tha-tội. Cũng không thể có sự đảm-bảo cho những con người tin nhận Chúa bằng “môi miếng” nhưng đời sống không bày tỏ chứng-cớ về sự cứu-rỗi thật (Tit 1:16; Mat 7:21-27).
Chúa Giê-xu Christ chỉ có thể “cứu toàn-vẹn” những ai nhờ-cậy nơi Ngài để đến gần Đức Chúa Trời (Hêb 7:25).
Tôi xin kể cho các bạn nghe câu chuyện về một người kiểm soát vé xe lửa. Ông bước lên toa tàu để kiểm tra vé. Cầm vé của hành khách đầu tiên, ông bảo: “Thưa ông, ông đi nhầm xe rồi”.
Tiếp tục soát vé người kế tiếp, người kiểm vé cũng nói câu tương tự. Nhưng vị hành khách này kiên quyết nói ”không, người gác phanh bảo tôi lên xe này cơ mà!” Người kiểm vé nói ”vậy, tôi sẽ kiểm tra lại”.
Sau đó, ông nhận ra chính ông mới là người lên nhầm xe!
Tôi e rằng cũng có nhiều người mang niềm tin giả hiệu, không thật sự nghe và làm theo Lời Đức Chúa Trời. Đôi lúc, họ quá bận rộn cho người khác biết những điều phải làm đến nỗi không nhìn lại thực trạng chính mình.
Thư Hê-bơ-rơ là sách để xét lại chính mình, giúp bạn nhận biết thực-trạng của niềm tin mình.
4. Đây là sách của sự mong đợi.
Mối quan tâm của thư tín này nhằm vào tương lai. Tác giả cho ta biết ông muốn nói về “thế gian hầu đến” (Hêb 2:5), một thời kỳ khi những người tin nhận sẽ cùng cai-trị với Đấng Christ.
Chúa Giê-xu Christ là Đấng “kế tự muôn vật” (Hêb 1:2) nên chúng ta cũng được dự phần vào “cơ-nghiệp đời-đời đã hứa cho mình” (Hêb 9:15).
Như các tiền-nhân được nêu gương trong Hêb 11:1-40 chúng ta cũng đang trông đợi thành mới của Đức Chúa Trời trong tương lai (Hêb 11:10-16,26).
Noi gương các vĩ nhân đức-tin, chúng ta phải như “kẻ khách và bộ hành trên đất” (Hêb 11:13). Đây cũng là một lý-do Đức Chúa Trời khuấy động moi sự quanh ta Ngài muốn chúng ta giũ bỏ mọi điều thế tục và thôi cậy nơi chúng. Ngài muốn chúng ta quan-tâm và trông đợi một thế giới hầu đến trong tương lai.
Điều này không có nghĩa là chúng ta cứ “chăm lên trời” mà không thích nghi được với cuộc sống trên đất. Chúng ta phải “tự-do” không bị ràng buộc bởi những mối quan tâm thế tục và bắt đầu sống cho những giá-trị vĩnh-cửu của thế giới hầu đến.
• Áp-ra-ham và cháu ông là Lót minh họa cho 2 thái-độ sống khác nhau (Sa 13:1-14:24).
Là người giàu có, Áp-ra-ham có thể sống trong một tòa nhà sang trọng ở bất cứ nơi nào ông muốn. Tuy vậy, ông nhận biết mình trên hết là tôi-tớ Đức Chúa Trời và là khách bộ hành trên đất, nên đã sống trong những lều trại.
Lót không muốn sống như lữ khách nên dời đến thành Sô-đôm tội-lỗi. Ai trong số họ có sự đảm-bảo thật? Thoạt trông, có vẻ như Lót sống trong thành lớn an toàn hơn những chiếc lều đơn sơ của Áp-ra-ham nơi đồng bằng. Thế nhưng, Lót đã trở thành một con tin! Và Áp-ra-ham đã phải cứu cháu mình.
Thay vì vâng-theo sự khuyên dạy của Đức Chúa Trời, Lót lại nuối tiếc và hướng lòng về thành phố tội-lỗi ấy, khi Đức Chúa Trời hủy diệt Sô-đôm cùng Gô-mô-rơ, Lót mất tất cả (Sa 19:1-38).
Dù là người được giải cứu (IIPhi 2:7), nhưng Lót đã cậy nơi những điều đời này chớ không tin nơi Lời Đức Chúa Trời. Lót đánh mất những điều bền vững vì chỉ sống cho những điều phù du, thoáng qua.
Nhà Truyền-giáo tử-đạo Jim Elliot có một câu nói tuyệt vời: “Người khôn-ngoan là người biết ban cho những gì mình không thể giữ được, và dành lấy những điều mình không thể đánh mất”.
Là con cái Đức Chúa Trời, tôi và bạn đã được hứa-ban cho một phần thưởng trong tương lai. Như Áp-ra-ham và Môi-se khi xưa, sự chọn-lựa của chúng ta hôm nay sẽ quyết định phần thưởng chúng ta trong tương lai.
Hơn thế, chọn-lựa của chúng ta phải được thôi thúc bởi sự trông-mong đón nhận phần thưởng. Áp-ra-ham vâng-phục Đức Chúa Trời vì ông “chờ đợi một thành vững chắc” (Hêb 11:10). Môi-se khước từ của báu và những thú vui ở Ai-cập vì “người ngửa trông sự ban thưởng” (Hêb 11:26).
Các vĩ-nhân của đức tin (Hêb 11:31,35) có sự trông-cậy về ngày sau rốt nên họ có thể chiến thắng những cám-dỗ của thế-gian và xác thịt.
Chính thái-độ đức-tin ấy đã đưa Chúa Giê-xu của chúng ta vượt qua nỗi đau đớn trên thập-tự giá: “Đức Chúa Giê-xu Christ... vì sự vui-mừng đã đặt trước mặt mình, ch ịu lấy thập-tự giá, khinh điều sỉ nhục” (Hêb 12:2). Thư tín Hê-bơ-rơ nhằm vào một trọng tâm: “Đừng sống cho những điều thế-gian hứa hẹn với bạn hôm nay! Hãy sống cho điều Đức Chúa Trời hứa-ban cho bạn trong tương lai! Hãy làm một khách lữ hành trên đất! Hãy bước đi bằng đức-tin chớ đừng bởi mắt thấy!”
Thư tín này không phải là thức ăn thường nhật của “trẻ con thuộc-linh” vốn hay muốn được đút ăn và chiều chuộng (Hêb 5:11-14). Qua thư tín Hê-bơ-rơ, bạn sẽ thấy “đồ ăn đặc” đòi hỏi phải có những “răng hàm thuộc-linh” mới có thể nhai và thưởng thức được.
Thư tín này không nhằm vào những điều Đấng Christ thực hiện trên đất (“sữa”), nhưng đề cập đến những điều Ngài đang làm trên trời (“đồ ăn đặc” của Lời Ngài).
Đấng Christ là thầy tế-lễ Thượng-Phẩm cao-trọng có thể ban ơn cho chúng ta (Hêb 4:14-16). Ngài cũng là “Đấng Chăn Chiên Lớn” giúp chúng ta làm theo ý muốn Đức Chúa Trời (Hêb 13:20-21). Ngài đang hành động trong chúng ta để làm trọn mục đích Ngài. Vui sướng biết bao khi chúng ta được dự phần vào công-tác kỳ diệu ấy!
Tiến-sĩ A.W.Tozer thường nhắc nhở rằng: “Mỗi người phải chọn cho mình một thế giới”.
Người tin nhận thật là người đã “nếm Đạo-Lành Đức Chúa Trời và quyền-năng của đời sau” (Hêb 6:5), nghĩa là chúng ta không có mối quan tâm hay ham muốn gì ở thế gian tội-lỗi hôm nay.
-Áp-ra-ham đã chọn một thế giới tốt lành và trở nên cha của đức-tin.
-Lót chọn một thế giới tội-lỗi và trở nên cha của những kẻ chống nghịch Đức Chúa Trời (Sa 19:30-38).
Áp-ra-ham là bạn của Đức Chúa Trời (IISu 20:7), nhưng Lót làm bạn với thế gian nên đánh mất mọi sự! Lót đã “được cứu dường như qua lửa” (ICôr 3:15) và mất phần thưởng.
5. Đây là sách của sự tôn-cao.
Thư tín Hê-bơ-rơ tôn cao thân-vị và công-vụ của Chúa Giê-xu Christ chúng ta. Ba câu Kinh Thánh đầu tiên hiệp thành chủ-đề cao-quý và thánh-khiết này, là chủ đề nổi bật suốt thư tín, nhằm chứng-minh rằng Chúa Giê-xu Christ là Đấng Cao-trọng trên hết các tiên-tri từng được dân Do-thái tôn-kính.
Về thân-vị, Chúa Giê-xu Christ là Đấng Cao-trọng hơn các tiên-tri.
-Trước hết, Ngài là Con Đức Chúa Trời chớ không chỉ là “Con người” theo cách gọi của Đức Chúa Trời. Tác-giả Hê-bơ-rơ chỉ rõ Chúa Giê-xu Christ chính là Đức Chúa Trời (Hêb 1:3), vì sự diễn đạt của ông không thể ứng-dụng được cho một người trần tục.
“Sự chói sáng của vinh-hiển Đức Chúa Trời” chỉ về sự vinh-hiển Đức Chúa Trời ngự trong đền tạm (Xu 40:34-38; IVua 8:10). Đối với Đức Chúa Trời, Đấng Christ như tia sáng mặt trời.
Ngài là sự chói sáng của vinh-hiển Đức Chúa Trời. Tia sáng và mặt trời không thể tách rời nhau, vì vậy sự vinh-hiển của Đấng Christ không thể tách rời với bản chất của Đức Chúa Trời.
“Hình bóng của bổn thể” (Hêb 1:3) mang ý nghĩa như “dấu vết chính xác”. Theo nguyên văn Kinh Thánh, Chúa Giê-xu Christ là Đấng được mô tả như sau: “Vì sự đầy-dẫy của bổn tánh Đức Chúa Trời thảy đều ở trong Đấng ấy như có hình” (Côl 2:9).
Chỉ có Chúa Giê-xu Christ mới có thể chân-thật phán rằng: “Ai đã thấy ta, tức là đã thấy Cha” (Gi 14:9). Khi nhìn xem Đấng Christ là lúc bạn ngắm xem sự vinh-hiển của Đức Chúa Trời (Gi 1:14).
Về công-vụ, Chúa Giê-xu Christ cũng là Đấng Cao trọng hơn các tiên-tri xưa. Trước hết, Ngài chính là Đấng sáng tạo vũ trụ này. Bởi Ngài, Đức Chúa Trời đã dựng nên thế-gian (Hêb 1:2).
Đấng Christ không chỉ dựng nên muôn vật bởi Lời Ngài (Gi 1:1-5), Ngài còn “nâng đỡ” muôn vật bởi Lời quyền-năng của Ngài (Hêb 1:3) “Ngài có trước muôn vật, và muôn vật đứng vững trong Ngài” (Côl 1:17).
Từ “nâng đỡ” (Hêb 1:3) không có nghĩa là “cất đi” như thể vũ trụ là gánh nặng trên lưng Chúa Giê-xu Christ. Từ này có nghĩa như “nắm lấy và mang đi từ nơi này sang nơi khác”. Ngài là Chúa của sự sáng tạo và là Đấng quan-phòng mọi sự, luôn vận hành vũ trụ theo một chương trình định liệu tốt lành của Ngài.
Ngài cũng là Đấng tiên-tri vĩ đại rao ra Lời Đức Chúa Trời. Chúng ta có thể nhận biết dễ dàng sự khác biệt giữa Đấng Christ với các tiên-tri khác qua các đặc điểm sau:
Đấng Christ | Các tiên tri |
-Con Đức Chúa Trời. | -Người được Đức Chúa Trời kêu gọi. |
-Con Độc sanh. | -Nhiều tiên tri. |
-Một sứ điệp sau cùng và hoàn chỉnh. | -Một sứ điệp không đầy đủ và chưa hoàn chỉnh. |
