...nhớ lại những từ này đã từng gây hứng thú biết bao! Chúng là ngưỡng cửa bước vào một thế giới thú vị của những câu chuyện huyền thoại, một thế giới mộng mơ giúp bạn quên đi tất cả những vấn-đề của tuổi ấu thơ.
Rồi - thình lình! Một ngày nọ bạn tiến tới một khúc quanh, và “ngày xửa ngày xưa .. .” trở thành trò trẻ con. Bạn khám phá ra rằng đời sống là một bãi chiến trường, chứ không phải một sân chơi, và những chuyện thần tiên không còn ý nghĩa nữa.
Bạn mong muốn một điều gì đó có thật.
Việc tìm kiếm một cái gì đó có thật không phải là điều mới mẻ. Nó đã từng có từ thuở ban đầu của lịch-sử. Con người luôn tìm kiếm sự thật và sự thỏa mãn trong của cải, những chuyện ly kỳ, sự chinh-phục, quyền thế, việc học hành, và ngay cả trong tôn-giáo.
Những kinh nghiệm này thật sự không có gì sự sai trật cả, trừ ra việc tự chúng chúng sẽ chẳng bao giờ thật sự làm con người thỏa mãn. Việc mong muốn một điều gì đó có thật và việc tìm ra một điều thật là hai việc khác hẳn. Giống như một đứa bé ăn kẹo bông gòn tại rạp xiếc, nhiều người trông mong “cắn” được một cái thật gì đó để rồi cuối cùng trong miệng chẳng có gì cả. Họ phí nhiều năm dài vô-giá để có được những điều trống rỗng thay thế cho sự thật.
Đây là chỗ thư tín thứ nhất của sứ-đồ Giăng bắt đầu. Được viết cách đây nhiều thế kỷ, bức thư này đề-cập đến một chủ-đề mãi mãi hợp thời: sự sống thật.
Giăng đã khám phá rằng sự thật làm thỏa mãn con người không thể tìm thấy trong các vật cụ thể hay những điều kỳ thú, mà là trong một Con Người – Chúa Giê-xu Christ, Con Đức Chúa Trời. Không phí phạm chút thời gian nào, vị sứ-đồ cho chúng ta biết về “sự thật sống động” này trong phân đoạn đầu của bức thư ông viết.
Khi đọc IGi 1:1-4, bạn học được 3 sự-kiện quan-trọng về sự sống thật:
1. Sự Sống Này Được Mạc Khải.
Khi bạn đọc thư tín của Giăng, bạn sẽ khám phá rằng ông ưa thích sử dụng một số từ, và trong các từ đó là từ “bày-tỏ.” Ông nói: “Và sự sống đã bày-tỏ ra” (c.2). Sự sống này đã không bị che khuất khiến chúng ta phải tìm kiếm và tìm cho được nó. Không, nó đã được bày-tỏ ra – được mạc-khải cách tỏ tường!
Nếu bạn là Đức Chúa Trời, bạn sẽ cố gắng bày-tỏ chính mình cho con người như thế nào? Làm thế nào bạn có thể cho họ biết, và ban-cho họ, loại sự sống bạn muốn họ tận hưởng?
Đức Chúa Trời đã bày-tỏ chính mình Ngài trong muôn vật (Rô 1:20), nhưng chỉ muôn vật thôi thì không bao giờ có thể cho chúng ta biết câu chuyện về tình yêu-thương của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời cũng đã mạc-khải chính mình Ngài cách đầy đủ hơn nhiều trong Lời Ngài, Quyển Thánh Kinh.
Nhưng sự mạc-khải cuối cùng và trọn-vẹn nhất của Đức Chúa Trời là trong Con Ngài, Chúa Giê-xu Christ. Chúa Giê-xu phán: “Ai đã thấy ta tức là đã thấy Cha” (Gi 14:9).
Bởi vì Chúa Giê-xu là sự mạc-khải của Đức Chúa Trời về chính mình Ngài, Ngài có một danh xưng rất đặc biệt: “Lời sự sống” (IGi 1:1).
Phúc-âm Giăng mở đầu bằng cùng danh hiệu này: “Ban đầu có Ngôi Lời, Ngôi Lời ở cùng Đức Chúa Trời và Ngôi Lời là Đức Chúa Trời” (Gi 1:1).
Vì sao Chúa Giê-xu Christ có danh hiệu này?
Vì Đấng Christ đối với chúng ta như là lời nói của chúng ta đối với người khác. Lời nói của chúng ta bày tỏ với người khác điều chúng ta suy nghĩ và cách chúng ta cảm nhận. Đấng Christ bày-tỏ cho chúng ta tâm-trí và tấm-lòng của Đức Chúa Trời.
Ngài là phương tiện truyền thông sống động giữa Đức Chúa Trời và con người. Biết Chúa Giê-xu Christ tức là biết Đức Chúa Trời!
Giăng không nhầm lẫn trong nhận định của mình về Chúa Giê-xu Christ. Chúa Giê-xu là Con của Đức Chúa Cha – Con của Đức Chúa Trời (IGi 1:3). Trong thư tín của mình, Giăng nhiều lần cảnh cáo chúng ta đừng nghe lời các giáo-sư giả là những kẻ nói dối về Chúa Giê-xu Christ.
“Ai là kẻ nói dối, há chẳng phải kẻ chối Đức Chúa Giê-xu là Đấng Christ sao?” (IGi 2:22)
“Phàm thần nào xưng Chúa Giê-xu Christ lấy xác thịt mà ra đời, thần đó là bởi Đức Chúa Trời còn thần nào không xưng Đức Chúa Giê-xu, chẳng phải bởi Đức Chúa Trời” (IGi 4:2,3).
Nếu một người nhầm lẫn về Chúa Giê-xu Christ, người ấy cũng nhầm lẫn về Đức Chúa Trời, vì Chúa Giê-xu Christ là sự mạc-khải cuối cùng và trọn-vẹn của Đức Chúa Trời cho con người.
Thí-dụ, có những người nói với chúng ta rằng Chúa Giê-xu là một con người chứ không phải là Đức Chúa Trời. Giăng không có chỗ dành cho những giáo-sư như thế! Một trong những điều cuối cùng ông viết trong thư này là: