top of page
7. THỜI GIAN LÀM CHỨNG (Kh 10:1-11:19)
Khải-...
...huyền 10:1-14:20 mô-tả các biến-cố xảy ra vào thời kỳ giữa của Bảy Năm Đại Nạn. Điều này giải thích việc Giăng lập lại phần thời gian ba-năm-rưỡi bằng hình-thức này hay hình-thức khác (Kh 11:2-3; Kh 12:6,14; Kh 13:5).
Vào lúc bắt đầu giai đoạn này, Kẻ chống Lại Đấng Christ khởi sự chinh phục bằng cách hứa bảo vệ dân Do-thái và giúp đỡ họ xây dựng lại đền thờ Giê-ru-sa-lem. Nhưng sau ba năm rưỡi, người phá bỏ thỏa thuận đã ký, xâm chiếm đền thờ, và bắt đầu bắt bớ dân Do-thái.
Cho dù các biến-cố trong thời gian giữa Cơn Đại Nạn có nặng nề ra sao, Đức Chúa Trời không thiếu những chứng-nhân cho thế giới. Trong Kh 10:1-11:19 chép 3 lời chứng quan-trọng: từ vị thiên-sứ có sức mạnh (Kh 10:1-11), từ hai người làm-chứng (Kh 11:1-14), và từ các trưởng-lão trên trời (Kh 11:15-19).
1. Lời chứng của Thiên-sứ mạnh sức (Kh 10:1-11)
Trong Khải-huyền có hơn 60 lần đề-cập đến thiên-sứ. Dẫu sao, thiên-sứ là đội quân được Đức Chúa Trời sai đến để hoàn tất chương trình của Ngài trên thế gian. Người tin Chúa ngày nay ít khi nghĩ về chức-vụ của các tôi-tớ này (Hêb 1:14), nhưng ngày kia tại thiên-đàng chúng ta sẽ hiểu tất cả những gì họ đã làm cho chúng ta tại đây.
• Lời mô tả về vị Thiên-sứ (Kh 10:1-4)
Làm chúng ta ngạc nhiên, vì người có một số tính-chất đặc biệt thuộc về Chúa Giê-xu Christ. Giăng đã thấy và nghe “một thiên-sứ mạnh mẽ” (Kh 5:2). Tất cả thiên-sứ là đấng có sức lực (Thi 103:20), nhưng rõ ràng một số thiên-sứ có sức mạnh và quyền-năng trổi hơn các thiên-sứ khác.
Đầu tiên chúng ta thấy cái mống ở chung quanh ngôi Đức Chúa Trời (Kh 4:3) bây giờ cái mống nằm ở trên đầu vị sứ-giả này như mão miện. Cái mống là dấu hiệu cho con người biết rằng Đức Chúa Trời sẽ chẳng bao giờ hủy diệt con người bằng nước lụt. Ngay cả trong cơn thạnh nộ, Đức Chúa Trời cũng nhớ lại lòng thương-xót của Ngài (Ha 3:2). Dù vị thiên-sứ này là ai, người cũng nhận quyền-phép từ ngôi Đức Chúa Trời ban cho.
• Đức Chúa Trời thường ngự giữa đám mây.
Đức Chúa Trời dẫn dắt dân Y-sơ-ra-ên bằng trụ mây sáng lòa (Xu 16:10), những đám mây mù mịt bao phủ núi Si-nai khi Đức Chúa Trời ban luật-pháp cho dân-sự (Xu 19:9). Khi hiện ra với Môi-se, Đức Chúa Trời ở giữa đám mây rực rỡ (Xu 24:15; Xu 34:5). “Ngài dùng mây làm xe của Ngài” (Thi 104:3). Một đám mây tiếp Chúa Giê-xu lên trời (Công 1:9) và lúc Chúa Giê-xu trở lại, Ngài cũng ngự xuống giữa đám mây (Kh 1:7).
Gương mặt của thiên-sứ được mô-tả “như mặt trời” phù hợp với lời mô tả về Chúa Giê-xu Christ trong Kh 1:16 chân của thiên-sứ giống lời mô-tả về Chúa trong câu 15. Tiếng của người giống tiếng sư tử gợi lại Kh 5:5.
Đây có thể là Chúa Giê-xu Christ của chúng ta hiện ra với Giăng trong vai trò một thiên-sứ đế vương.
Chúa Giê-xu thường hiện ra trong Cựu-ước như là “thiên-sứ của Đức Giê-hô-va” (Xu 3:2; Cac 2:4; Cac 6:11-12,21-22; IISa 24:16). Đây là sự thể hiện tạm thời vì một chương trình đặc biệt, chớ không phải là hiện thân thường xuyên.
Hai tính-chất khác cho thấy chúng ta nhận ra thiên-sứ là Chúa Giê-xu Christ: đó là cuốn sách trong tay người và bộ dạng bên ngoài của người. Cuốn sách nhỏ chứa đựng phần còn lại trong sứ-điệp tiên-tri Giăng sẽ đem đến cho chúng ta. Vì Chúa là Đấng duy nhất đáng cầm quyển sách mở các ấn (Kh 5:5), chúng ta có thể kết luận Ngài là Đấng duy nhất có quyền ban cho tôi-tớ Ngài phần còn lại của sứ-điệp.
Bộ dạng của thiên-sứ là bộ dạng của người chiến thắng chiếm lĩnh lãnh thổ của mình. Người tuyên-bố thâu tóm toàn thế giớí! (Gios 1:1-3). Dĩ nhiên, chỉ có Đấng Cứu Rỗi đắc thắng mới có thể tuyên-bố như vậy. Chẳng bao lâu Kẻ chống lại Đấng Christ sẽ hoàn tất việc chinh phục và buộc cả thế giới quy phục quyền cai-trị của nó.
Nhưng trước khi điều này xảy ra, Đấng Cứu Chuộc tuyên-bố thế giới thuộc về chính Ngài, đó là cơ-nghiệp Cha Ngài hứa ban cho Ngài (Thi 2:6-9). Quỷ Sa-tan gầm thét như sư tử làm cho con mồi hoảng sợ (IPhi 5:8), nhưng tiếng gầm của Sư Tử chi phái Giu-đa thông báo chiến thắng. (Thi 95:3-5; Ês 40:12-17).
Kinh Thánh không cho chúng ta biết tại sao Giăng bị cấm không được chép những gì bảy tiếng sấm phát ra, việc duy nhất “được đóng ấn” trong quyển sách “được mở ấn niêm phong” (Đa 12:9; Kh 22:10). Tiếng của Đức Chúa Trời thường được ví với tiếng sấm (Gi 12:28-29; Thi 29:1-11; Giop 26:14; Giop 37:5). Chúng ta suy đoán cũng chẳng ích lợi gì khi Đức Chúa Trời che khuất lẽ-thật của Ngài (Phuc 29:29).
• Lời tuyên bố của Thiên-sứ (Kh 10:5-7)
Làm chúng ta đầy lòng sợ hãi, không chỉ vì nội dung nhưng còn vì cách tuyên-bố nữa. Đó là một khung cảnh uy nghiêm, tay người đưa lên trời như thể người thề nguyền.
Nhưng nếu thiên-sứ này là Chúa Giê-xu Christ, tại sao Ngài phải thề? Ngài thề để khẳng định sự oai nghiêm và chắc chắn của lời Ngài đã phán. Chính Đức Chúa Trời “thề” khi Ngài lập giao-ước với Áp-ra-ham (Hêb 6:13-20) và khi Ngài lập Con Ngài làm thầy tế-lễ thượng phẩm (Hêb7:20-22). Ngài cũng thề khi hứa cùng vua Đa-vít rằng Đấng Christ sẽ ra từ nhà vua (Công 2:29-30).
Kh 10:6 nhấn mạnh đến Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa. Nhiều cơn đoán-phạt khác nhau đã xảy ra trên các tầng trời, trên đất, trên biển và còn nhiều cơn đoán-phạt hơn nữa sắp xảy ra. Chữ được dịch là thời gian thật sự mang nghĩa “trì hoãn”. Đức Chúa Trời đã trì hoãn cơn đoán-phạt của Ngài để tội-nhân hư-mất có thời gian ăn-năn (IIPhi 3:1-9) tuy nhiên bây giờ Ngài đẩy nhanh công việc đoán-phạt của Ngài và hoàn tất chương trình Ngài đã định.
Hãy nhớ lại rằng các thánh tử đạo trên trời lo lắng về việc Đức Chúa Trời chậm trễ báo thù cho cái chết của họ (Kh 6:10-11). “Ôi, Hỡi Chúa cho đến bao giờ?” là tiếng kêu khóc của các con cái Đức Chúa Trời bị đau khổ từ thế-hệ này đến thế-hệ khác. Đức Chúa Trời chậm trễ hoàn thành lời-hứa của Ngài đã cho kẻ nhạo báng cơ hội phản bác lời Đức Chúa Trời và nghi ngờ sự thành tín của Ngài (xem IIPhi 3:1-18).
Lời Đức Chúa Trời là thật và thời gian của Ngài là trọn-vẹn. Điều này giúp an-ủi các thánh-đồ; nhưng lại là sự đoán-phạt đối với các tội-nhân.
Trong Kinh Thánh, sự mầu-nhiệm là “điều kín giấu thiêng-liêng