...thầy truyền-đạo trẻ trong lần đầu tiên đảm-nhiệm vai trò mục-sư đã gọi điện cho tôi tâm-sự, “hầu hết tín-hữu trong Hội thánh đều lớn tuổi hơn tôi, tôi không biết họ có chú ý đến tôi hay không. Tôi có cảm giác như mình không xứng đáng để giảng dạy họ.”
Vì tôi đã trải qua tình huống đó ở Hội thánh đâu tiên của tôi, tôi có thể khích-lệ anh ta bằng chính lời nói mà một mục-sư kỳ cựu đã khích-lệ tôi khi tôi cầu cứu ông ta, “Miễn là anh đang rao-giảng sứ-điệp của Đức Chúa Trời, thì không cần phải lo lắng tuổi tác của mình. Khi anh mở quyển Kinh Thánh, anh như một người trên 2000 tuổi!”
• Xa-cha-ri còn trẻ (Xa 2:4)
Khi Đức Chúa Trời kêu-gọi ông chăn dắt dân sót Do-thái đang vất vả xây lại đền thờ trong thành phố Giê-ru-sa-lem đổ nát. A-ghê, tiên-tri lớn tuổi hơn, đã rao 2 sứ-điệp trước khi Xa-cha-ri bước vào chức-vụ, và hai người đó đã cùng hầu-việc Chúa với nhau trong một thời gian ngắn.
A-ghê đã vận động để đền thờ được tiếp tục xây dựng sau 16 năm trì hoãn, và giờ đây Xa-cha-ri có thể thôi thúc dân sự hoàn thành công việc của mình. Đức Chúa Trời đã ban cho người trẻ tuổi nầy “những lời lành, những lời yên-ủi” (Xa 1:13,17) để cam-đoan với dân-sự rằng, dù hoàn cảnh khó khăn đến đâu, Đức Chúa Trời vẫn luôn ở cùng họ và giúp họ vượt qua.
Tiên-tri nhấn mạnh 2 ý chính khi ông bắt đầu chức-vụ của mình: Đức Chúa Trời đang kêu-gọi dân-sự ăn-năn, và Đức Chúa Trời đang quả quyết rằng Ngài quan tâm đặc biệt đến họ. Trong một loạt 8 khải-tượng trong đêm, Đức Chúa Trời giải thích mối liên-hệ của Ngài với dân-sự.
1. Đức Chúa Trời kêu-gọi dân-sự ăn-năn (Xa 1:1-6)
Bài giảng đầu tiên của một diễn-giả thường rất khó giảng, nhưng trong trường hợp của Xa-cha-ri, sứ-điệp đầu tiên của ông chắc chắn rất khó vì chủ-đề của nó là sự ăn-năn. Đức Chúa Trời muốn đầy tớ trẻ của Ngài kêu-gọi đám dân sót nản lòng hãy từ bỏ đường lối gian ác của họ và vâng-Lời Đức Chúa Trời.
Xa-cha-ri dạn dĩ công-bố những gì Đức Chúa Trời bảo ông nói, vì trên tất cả, Đức Chúa Trời đã không thể ban phước cho dân-sự Ngài nếu họ chưa thánh-sạch trong mắt Ngài. Nếu Xa-cha-ri muốn trích một câu Kinh Thánh cho bài giảng của mình, câu đó có thể là IISu 7:14, người Do-thái rất quen thuộc câu Kinh Thánh nầy.
Xa-cha-ri kêu nài dân-sự nhìn lại và nhớ những gì tổ tiên họ đã làm để khiến Đức Chúa Trời tức giận và trừng phạt (Xa 1:2,4). Những người Do-thái trở về xứ biết rất rõ lịch-sử của đất nước họ. Họ biết rằng Đức Chúa Trời đã sai lần lượt các tiên-tri đến để nài xin tổ-tiên họ từ bỏ các thần-tượng để quay về cùng Đức Chúa Trời, nhưng dân-sự không nghe.
Ê-sai đã cảnh cáo các lãnh đạo rằng Đức Chúa Trời sẽ trừng phạt dân-sự nếu họ không thay đổi nếp sống của mình (Ês 2:6-3:26; 5:1-30; Ês 29:1-14). Giê-rê-mi đã khóc khi cảnh cáo Giu-đa và Giê-ru-sa-lem rằng sự đoán-phạt đang đến từ phương bắc (Ba-by-lôn) và dân Do-thái se bị lưu đày 70 năm (Giê 1:13-16; Giê 4:5-9; Giê 6:22; Giê 25:1-14).
“Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ-phụ chúng, vì có lòng thương-xót dân-sự và đền của Ngài; nên hằng sai sứ-giả đến cùng chúng; nhưng chúng nhạo báng sứ-giả của Đức Chúa Trời, khinh bỉ các lời phán Ngài, cười nhạo những tiên-tri của Ngài, cho đến nỗi cơn thạnh nộ của Đức Giê-hô-va nổi lên cùng dân-sự Ngài, chẳng còn phương chữa được” (IISu 36:15-16).
Sau đó, Xa-cha-ri đã chia-sẻ lời-hứa của Ngài với dân-sự: “Hãy trở lại cùng ta, … thì ta sẽ trở lại cùng các ngươi” (Xa 1:3). Đức Chúa Trời đã để mặc dân-sự đi theo ý riêng, và đó là lý-do họ đã gặp nhiều khó khăn. A-ghê đã nói với họ điều nầy trong sứ-điệp đầu tiên của ông (Ag 1:1-15), nhưng nó cần được nhắc đi nhắc lại.“Hãy đến gần Đức Chúa Trời, thì Ngài sẽ đến gần anh em” (Gia 4:8).
A.W.Tozer nhắc chúng ta rằng “sự gần gũi là sự giống nhau,” [2] vì vậy, nếu chúng ta muốn đến gần Đức Chúa Trời, chúng ta phải biết vâng-lời Ngài và xây dựng cho mình một bản-tánh giống như Chúa. Dân sót không đặt Đức Chúa Trời là ưu tiên một, nên Ngài không thể ban ơn cho họ như cách Ngài muốn.
Lúc nầy, Xa-cha-ri hỏi dân-sự 2 câu hỏi: “Chớ nào tổ-phụ các ngươi ở đâu? Và những tiên-tri ấy có sống đời-đời chăng?” (Xa 1:5) Nếu những người có mặt hôm đó thành thật trả lời, họ sẽ nói, “Nhiều trong số tổ-phụ của chúng tôi đã qua đời vì bị người Ba-by-lôn giết, và một số vẫn còn lưu đày ở Ba-by-lôn. Một số tiên-tri đã chết vì các tổ-phụ của chúng tôi giết họ.”
Nhưng điều Xa-cha-ri muốn nói ở đây là cái chết của các tiên-tri không có nghĩa là không còn cơ-hội nào cho đất nước. Đức Chúa Trời đã dành cho dân-sự nhiều thời gian để ăn-năn và thoát khỏi án phạt, nhưng họ đã bỏ phí những cơ-hội của mình, và bây giờ đã quá trể.
Tuy nhiên, Lời của Đức Chúa Trời, được các tiên-tri rao ra và viết lại, không bao giờ qua đi, và Lời đó cuối cùng “kịp đến” các tội-nhân chống nghịch (c.6 bắt kịp, đuổi kịp). Khi sứ chịu đựng của Đức Chúa Trời không còn, thì những lời hằng sống của Ngài sẽ đuổi theo và bắt kịp các tội-nhân và trừng phạt họ. [3]
Một số tổ-phụ họ đã ăn-năn (c.6), nhưng họ ăn-năn quá trể nên không thể làm gì được trước sự sụp đổ của Giê-ru-sa-lem và sự lưu đày của dân-sự. Một số người Do-thái có thể đã ăn-năn khi Nê-bu-cát-nết-sa và đội quân của ông ta tiến đến các cổng thành Giê-ru-sa-lem, và những người khác có thể đã quay về với Chúa trong thời gian lưu đày ở Ba-by-lôn. Họ thứa nhận rằng hình phạt dành cho họ như vậy là xứng đáng và Đức Chúa Trời thật công-bình (Ca 2:17).
Trong lúc kêu gọi dân-sự ăn-năn, Xa-cha-ri đang chuẫn bị họ để nghe những sứ-điệp mà ông sắp rao-ra, vì nếu lòng chúng ta không hướng về Đức Chúa Trời, chúng ta có không thể nghe Lời Ngài và hiểu rõ ý nghĩa thuộc-linh của nó.
“Ngày nay nếu các ngươi nghe tiếng Ngài, thì chớ cứng lòng” (Hêb 3:7-8).
Chúng ta thường nghe những nhà truyền-giáo kêu-gọi tội-nhân ăn-năn, và điều nầy là phải lẽ và hợp Kinh Thánh. Nhưng ít khi nào chúng ta nghe các diễn-giả kêu-gọi dân-sự Đức Chúa Trời ăn-năn, dù đây là sứ-điệp của các tiên-tri, Giăng Báp-tít và Chúa Giê-xu.
Van Havner nói, “Lời cuối cùng của Chúa chúng ta dành cho Hội thánh không phải là Sứ-Mạng Truyền-Giáo. Thật sự Sứ-Mạng Truyền-Giáo là chương trình của chúng ta cho đến ngày sau rốt, nhưng lời cuối cùng của Chúa chúng ta dành cho Hội thánh là “hãy ăn-năn”. [4] Câu xin Chúa ban phước cho chúng ta là một chuyện, nhưng bạn có phải là người mà Đức Chúa Trời có thể ban phươc hay không là một chuyện khác!
2. Đức Chúa Trời yên-ủi dân-sự Ngài (Xa 1:7-17)
Khoảng ba tháng sau, trong đêm 15, tháng 2 năm 519, Xa-cha-ri có một loạt những khải-tượng từ Đức Chúa Trời để khích-lệ dân-sót và thôi thúc họ hoàn thành công trình xây dựng đền thờ. Những khải-tượng nầy tập trung vào sự chăn dắt của Đức Chúa Trời trên Y-sơ-ra-ên và sự đoán-phạt của Ngài trên những dân Ngoại đã hiếp đáp Y-sơ-ra-ên.
• Đội binh (c.7-11).
Trong khải-tượng đầu tiên, tiên-tri thấy một người đang cỡi con ngựa màu hồng, dẫn đầu một đội quân cỡi ngựa hồng, xám và trắng. Người “đứng trong những cây sim” nầy là Thiên-Sứ của Đức Chúa Trời (c.11-13), Thân-Vị thứ hai của Đức Chúa Trời, là Đấng nhiều hiện ra trong thời Cựu-ước. Như Thiên-Sứ của Chúa, Con của Đức Chúa Trời hiện ra với A-ga (Sa 16:7-14), Áp-ra-ham (18 Sa 22:11-18), Gia-cốp (Sa 31:11,13), Môi-se (Xu 3:1-22). Ghê-đê-ôn (Cac 6:11-23) và cha mẹ của Sam-sôn (Cac 13:1-25).
Nhưng lúc đó còn có một thiên-sứ khác, thiên-sứ nầy đã giải thích nhiều điều cho Xa-cha-ri (Xa 1:9,13-14,19; Xa 2:3; Xa 4:1,4-5; Xa 5:10; Xa 6:4-5). Trong khi nhận được những khải-tượng nầy, Xa-cha-ri đã hỏi thiên-sứ cấy nhiều câu hỏi và được giải đáp (Xa 1:9,19,21; Xa 2:2; Xa 4:4,11-12; Xa 5:5,10; Xa 6:6).
“Đức Giê-hô-va kết bạn thiết cùng người kính-sợ Ngài, tỏ cho người ấy biết giao-ước của Ngài” (Thi 25:14).
- Trong khải-tượng thứ nhất, Thiên-Sứ của Đức Chúa Trời cho Xa-cha-ri biết ý nghĩa của những người cỡi ngựa (Xa 1:10): Họ là những đội binh thiên sứ của Đức Chúa Trời tuần tra trên đất và thực hiện những mệnh-lệnh của Đức Chúa Trời (c.11; Phuc 33:2; IVua 22:19; Giop 1:6-7; Giop 2:1-2; Đa 7:10; Mat 27:63). Giê-hô-va là “Đức Giê-hô-va vạn quân,” là Thủ Lãnh của các đội quân trên trời và dưới đất.
Các sứ-giả đã báo rằng các nước Ngoại bang “yên ổn và bình an”. Sau những biến động của các nước đế quốc và sự thất bai của Ba-by-lôn và các nước khác dưới tay Phe-rơ-sơ, tin nầy nghe có vẻ khả quan, nhưng thực tế không hải vậy. Dân Do-thái còn sót lại đang khốn cùng trong khi nước Ngoại bang đang yên vui.
A-ghê đã hứa rằng Đức Chúa Trời sẽ làm các nước nầy rúng động và giải cưu dân-sự Ngài (Ag 2:6-9,20-23), nhưng sự-kiện quan-trọng nầy chưa xảy ra. Vương Quốc như được các tiên-tri hứa hẹn dường như chỉ là một giấc mơ không bao giờ thành sự thật.
• Sự kêu nài (Xa 1:12).
Một việc có ý nghĩa đã xảy ra: Con của Đức Chúa Trời đã cầu-thay cho dân-sự Đức Chúa Trời, là dân đang vô cùng khốn khổ! Hàng bao thế kỷ,