...cuối cùng bạn hát vài thánh ca về sự đoán-phạt trong tương lai của thế-gian là khi nào? Hầu hết những quyển thánh ca hiện đại không có những bài hát về “Ngày của Đức Giê-hô-va”, và chắc chắn bạn không thấy cụm từ này trong bất kỳ tờ báo hay tạp chí nào. Ngay cả nếu họ tin Chúa, thì hầu hết mọi người cũng không liên-hệ Ngài với những biến-cố hiện tại hay tương lai.
Cái gần gũi nhất mà chúng ta liên-hệ đến Chúa trong những biến-cố của loài người là khi c ảnh sát an-ninh đề-cập “những hành động của Chúa trên những gì chúng ta không thể kiểm soát được.” Nhưng điều đó khác xa với “Ngày của Đức Giê-hô-va” trong sứ-điệp của Sô-phô-ni.
Người biết suy nghĩ thường hiểu cách nghiêm túc về sự đoán-phạt của Đức Chúa Trời trên thế-gian và còn hát những bài thánh ca về nó. Một bài thánh ca xưa rất nổi tiếng được viết bằng tiếng La-tinh đã dựa theo So 1:15, “Ngày ấy là ngày thạnh nộ, ngày hoạn nạn và buồn rầu …”. Hai câu đầu tiên được viết là:
Ngày của thạnh nộ, Ngày của tang chế!
Lời cảnh cáo của tiên-tri được ứng-nghiệm,
Trời và đất chìm trong đống tro tàn!
Loài người sợ hãi kinh hoàng
Khi từ trời Vị Quan Xét đến thế-gian
Đoán-xét tất cả con người lầm than.
Tôi không biết ngày nay người hướng dẫn chương trình thờ-phượng nào chọn bài hát nầy chắc sẽ nổi tiếng như thế nào?
“Ngày của Đức Giê-hô-va” là một khái niệm hết sức quan-trọng trong Kinh Thánh là chúng ta phải hiểu một cách thấu đáo, vì nó cho chúng ta biết những sự việc đã xảy ra đến đâu và chúng đi đến kết thúc như thế nào.
Trong suốt “Ngày của Đức Giê-hô-va”, Đức Chúa Trời sẽ giáng nỗi cực khổ xuống thế gian, đoán-phạt các nước, giải cứu dân Y-sơ-ra-ên của Ngài, và sau đó thiết lập vương quốc công-bình của Ngài. Đức Chúa Trời cảnh báo cho thế-gian rằng sự đoán-phạt đang đến, và thật ngu xuẩn cho những ai chưa chuẩn bị sẵn sàng.
Câu h ỏi lớn được đặt ra là, “Bạn sẽ trốn ở đâu trong ngày lớn đó?” (So 2:3)
Trong hai đoạn đầu của sách mình, tiên-tri Sô-phô-ni nói về “Ngày của Đức Giê-hô-va” cho cả dân Do-thái và các nước ngoại bang.
1. “Ngày của Đức Giê-hô-va” và dân Do-thái (So 1:1-18) (So 1:1-2:3)
Bạn hẳn đã nghĩ rằng chít của vua Ê-xê-chia phải sống an nhàn ở Giê-ru-sa-lem, và hưởng thụ cuộc sống sung sướng. Nhưng không, bạn sẽ thấy ông ta đang phục-vụ với tư cách là một tiên-tri của Đức Chúa Trời, đây là một sự kêu-gọi nguy cấp. Người đồng thời với ông là Giê-rê-mi đã bị bắt và bị nhốt trong ngục tù tăm tối vì dám khuyên những lãnh đạo Giu-đa đầu hàng Ba-by-lôn.
Đức Chúa Trời cho Sô-phô-ni thấy rằng sự đoán-phạt đang đến gần trên Giu-đa dưới hình thức “Sự Đánh Chiếm” của quân Ba-by-lôn, và tiên-tri phải rao-truyền sứ-điệp nầy cho dân-sự. Tuy nhiên, sự xâm chiếm của Ba-by-lôn chỉ là một ví-dụ nhỏ của những gì sẽ xảy ra trong “Ngày của Đức Giê-hô-va”, mà cuối cùng sẽ xảy đến. Sô-phô-ni mở đầu quyển sách của mình bằng cách trình bày 3 bức tranh sinh động về “Ngày của Đức Giê-hô-va”.
• Bức tranh thứ nhất nói về một trận lụt tàn phá khắp đất (So 1:2-3).
Từ Hy-bá-lai được dịch là “tàn phá” còn có nghĩa là “quét sạch mọi thứ.” Hình ảnh nầy chỉ về sự hủy diệt tất cả những loài thọ tạo của Đức Chúa Trời và có thể là một ngụ ý về trận lụt trong thời Nô-ê. (Bạn thấy cách dùng từ tương tự trong Sa 6:1-7:23; 7:4; Sa 9:8-10.) Đức Chúa Trời ban cho con người có quyền trên mọi loài động vật dưới nước và trên cạn (So 1:28; Thi 8:7-8), nhưng con người đánh mất cái quyền ấy, A-đam không vâng-lời Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, qua Chúa Cứu Thế Giê-xu, sẽ có một ngày con người được khôi-phục quyền đã mất đó (Hêb 2:5-9).
Đức Chúa Trời sẽ không chỉ hủy diệt loài thọ tạo của Ngài, Ngài còn tiêu diệt những thần-tượng con người thờ lạy “sự gian ác làm cho vấp phạm” đó đã xúc phạm đến Đức Chúa Trời (Êxe 14:1-8), trong thời Sô-phô-ni, sự thờ lạy thần-tượng lan tràn trong xứ Giu-đa, do ảnh hưởng xấu của vua Ma-na-se.
Khi Đức Chúa Trời giơ tay Ngài ra, thì có nghĩa là sự đoán-phạt đang đến (Ês 9:12,17,21). Tiên-tri nêu tên hai trong số các thần-giả đang chế ngự tấm-lòng của dân sự: Ba-anh, thần mưa của người Ca-na-an (So 1:4), và Mô-lóc, thần gớm ghiếc của dân Am-môn (IVua 11:33; Am 5:26).
Dân-sự cũng thờ các cơ-binh trên trời (Phuc 4:19; Giê 19:13; Giê 32:29) và bắt chước theo gương xấu của những thầy tế lễ thờ thần-tượng (So 1:4; IIVua 23:5,8; Os 10:5).
Những người thờ lạy thần-tượng nầy có thể cho rằng họ vẫn trung-thành với Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời chân thật và hằng sống, nhưng Đức Giê-hô-va sẽ không chia-sẻ sự thờ-phượng và vinh-quang với bất kỳ thần nào khác. Quay về hướng các thần-tượng, dân sự đã xoay bỏ Đức Chúa Trời và không tìm kiếm Ngài và những ơn lành của Ngài (So 1:6). Họ đã phạm-tội thờ thần-tượng và lãng quên Đức Chúa Trời.
Trong suốt thời gian bị Ba-by-lôn bắt đi, dân Do-thái bị mê hoặc bởi các thần-tượng của các nước ngoại bang, Đền thờ của họ bị phá hủy, chức tế-lễ của họ bị tan rã, và trong 70 năm họ không thể thờ-phượng theo cách Môi-se đã quy định cho họ. Cuối cùng họ đã được trở về xứ mình, và khi đó một trong những điều dân Do-thái làm đầu tiên là xây lại đền thờ và khôi-phục việc dâng tế-lễ.
• Bức tranh thứ hai nói về một sự tế-lễ lớn (c.7-13).
Vì dân Do-thái quen dâng của lễ hàng năm, hình ảnh nầy không xa lạ gì với họ. Nhưng sự tế-lễ nầy sẽ khác, vì chính Đức Chúa Trời là Đấng đang làm chủ việc đó, khách của Ngài là người Ba-by-lôn; và những của lễ được dâng lên là dân Giu-đa! Không ngạc nhiên khi tiên-tri cần sự yên lặng khi ông tiên-báo biến-cố đáng kinh sợ như vậy! (Am 6:10; Am 8:3; Ha 2:20).
Bạn nghĩ khách dự yến tiệc của Đức Chúa Trời sẽ là những hoàng thân và các lãnh đạo tôn-giáo trong xứ, nhưng những người đó lại là những của lễ! (So 1:8-9) Đức Chúa Trời trừng phạt họ vì họ từ bỏ Lời Ngài và chấp nhận những tập tục của người ngoại bang, kể cả mặc quần áo của người ngoại bang và thờ những thần-tượng của người ngoại bang (Dân 15:38; Phuc 22:11-12).
Sau khi vua Giô-sia băng hà năm 609, bốn vị vua sau của đất nước toàn là những người yếu đuối, họ đã thuận theo những chính sách của khối ủng hộ Ai-cập. Thay vì tin-cậy Đức Chúa Trời, họ đã tin nơi những đồng minh của mình, và điều đó dẫn họ đến chỗ thất bại.
- Sô-phô-ni chắc là một cư-dân của Giê-ru-sa-lem, vì ông biết rõ sơ-đồ của thành đó (So 1:10-13).
Khi quân Ba-by-lôn, những vị khách của Đức Chúa Trời, sẽ đến dự tiệc dâng tế-lễ, họ sẽ vào thành, cướp bóc nó, và sau đó phá hủy nó.
Cửa Cá là nơi những người đánh cá lập chợ cá; những người giàu sống ở đó, họ xây cho mình những ngôi nhà sang trọng bằng mô hôi và nước mắt của dân lao động. “Maktesh” là chợ và khu buôn bán của thành phố, nơi đó những thương buôn và người đổi bại sinh sống.7
Nhưng thành nầy sẽ bị hủy diệt, và của cải của những thương buôn bị tịch thu. Quân Ba-by-lôn đã cướp bóc hết sạch, họ lục soát từng ngóc ngách của thành phố và không ai trốn thoát được.
Thảm kịch là cuộc xâm chiếm nầy có thể tránh được nếu dân-sự không quá tự mãn và thờ ơ với những gì Đức Chúa Trời đang phán bảo qua các tiên-tri Ngài. Giu-đa chắc rằng Đức Chúa Trời ở về phía họ vì họ là dân giao-ước của Ngài. Họ giống như rượu ủ lâu ngày (Giê 48:11; Am 6:1) và đông cứng lại vì nó không được đổ ra từ bình nầy sang bình khác để loại bỏ những cặn bả đắng. Sự thờ-phượng các thần-giả đã làm ô uế xứ và rượu tinh-khiết đã trở thành rượu đắng.
• Bức tranh thứ ba của tiên-tri về “Ngày của Đức Giê-hô-va”nói về một trận chiến lớn (So 1:14-18).
Sự mô tả nầy thật sống động: Bạn có thể nghe tiếng than khóc của những người bị bắt cà tiếng gào thét của những chiến binh; bạn có thể thấy mây dông của sự đoán phạt và tia chớp sang loè; bạn thấy máu của nhiều nạn nhân đổ ra như bụi và “thịt như phân” (c.17).
Cảnh tượng thật hoang tàn và chết chóc, và tất cả vì đất nước không vâng-phục Lời của Đức Chúa Trời. Lửa thạnh nộ của Đức Chúa Trời sẽ thiêu sạch mọi thứ, và không ai thoát được. Ngay cả những người giàu cũng không làm gì để cứu được mình, và kẻ thù sẽ cướp đi những của cải phi nghĩa của họ.
Những gì Sô-phô-ni mô-tả ở đây là một minh họa cho những việc xảy xảy ra trong ngày sau rốt khi sự đoán-phạt của Đức Chúa Trời giáng trên thế-gian gian ác, “Ngày của Đức Chúa Trời” sẽ còn kinh khiếp hơn nhiều (Kh 6:1-19:21).
Sẽ có những sự rối loạn trên toàn cầu, chúng ảnh hưởng đến trật tự thiên nhiên và khiến con người phải kêu gào tìm nơi trú ẩn (Am 5:18; Am 8:9; Gio 2:1-2,10,30-32; Kh 6:12-17). Nếu bạn không nhận biết Chúa Cứu Thế Giê-xu, bạn không có một chỗ ẩn núp nào (So 2:3).
Điều nầy giải thích tại sao tiên-tri kết thúc sứ-điệp nầy bằng lời kêu nài dân sự ăn-năn tội-lỗi mình và trở về để được Ngài tha-thứ (c.1-3). Giống tiên-tri Giô-ên (So 2:16), ông khuyên họ hãy nhóm họp lại và tìm kiếm Đức Chúa Trời. Sô-phô-ni đặc biệt kêu gọi dân sót trung tín (mọi kẻ nhu-mì của đất) cầu-nguyện và tìm kiếm mặt Đức Chúa Trời, có lẽ ngụ ý lời-hứa trong IISu 7:14.
Nhưng ngay cả khi đa số dân chúng đi theo các thần-giả và khước từ Đức Chúa Trời, Ngài cũng sẽ bảo vệ dân sót của Ngài khi Ngày Đoán-Phạt đến (Ma 3:16-18).
Sô-phô-ni và Giê-rê-mi cùng thi hành chức-vụ trong cùng một giai-đoạn lịch-sử, và cả hai người đều nài xin các lãnh đạo tin-cậy Đức Chúa Trời và xoay khỏi tội-lỗi, nhưng các vua, các quan-chức, và các thầy tế-lễ không nghe theo. Đức Chúa Trời chắc đã cứu dân sự ờ phút cuối cùng, nhưng các lãnh đạo vẫn vô-tâm trước sự kêu-gọi của Ngài và bất-tuân Lời Ngài.
Nhưng Đức Chúa Trời đã gìn gi ữ dân sót tin kính, là những người vẫn thật lòng với Ngài trong suốt 70 năm lưu đày. Họ là những người biết qua tâm và trở thành những hạt nhân của đất nước được khôi phục khi họ trở về xứ mình. Trong mỗi giai-đoạn lịch-sử, chính dân sót đã giữ cho ngọn lửa còn cháy sáng khi bóng đêm gần như bao phủ cả đất.
Ngay nay, Đức Chúa Trời cần “dân sót” ấy, là những người chịu bước đi trên đường hẹp bất kể những người khác làm gì, là những người vâng Lời Đức Chúa Trời, và chia-sẻ Phúc-Âm cho người hư-mất. Đức Chúa Trời đang giữ “sách để ghi-nhớ” (Ma 3:16-17), và bạn và tôi muốn có tên của mình trong sách đó
So 2:1-3; xem giải nghĩa So 1:1-18
2. “Ngày của Đức Giê-hô-va” và các Dân Ngoại (So 2:4-15)
Sự đoán-phạt của Đức Chúa Trời bắt đầu từ nhà của Đức Chúa Trời (IPhi 4:17), điều nầy giải thích lý-do Sô-phô-ni bắt đầu từ dân Giu-đa; nhưng giờ ông giải thích