top of page
9. MỘT TIẾNG THÌ THẦM YẾU ỚT THAY! (Giop 25:1-28:28)
(Giop 25:1-6) Bài diễn thuyết của Binh-đát trong Gióp chương 25 là phần ngắn nhất trong sách và tập trung vào quyền năng (c.1-3), sự công bình của Đức Chúa Trời (c.4-6). Thật bối rối khi thấy các bạn của Gióp nói một cách thật hiểu biết về Đức Chúa Trời ra sao, cuối cùng, Đức Chúa Trời bày tỏ rằng họ thật sự không biết mình nói về điều gì. Rất thường, những ai nói nhiều nhất về Đức Chúa Trời thì lại biết ít nhất về Ngài.
Quyền...
...năng của Đức Chúa Trời cố hữu trong bản chất của Ngài (c.1-3). Ngài có tất cả quyền thống trị, sự đáng sợ (“kinh khiếp”), ngự trị tối cao trên các từng trời. Ngài điều khiển mọi sự và nhìn thấy điều gì đang hoạt động ở mọi nơi. Thiên binh của Ngài chờ lệnh Ngài và sẵn sàng vâng phục ý muốn Ngài. Ai có thể chống lại Ngài?
Sự công bình của Đức Chúa Trời hành động theo bản chất thánh khiết của Ngài (c.4-6) vì “Đức Chúa Trời là sự sáng, trong Ngài chẳng có sự tối tăm đâu” (IGi 1:5). Vì Đức Chúa Trời thánh khiết và công bình, làm sao con người thuần túy có thể tuyên bố mình công bình trước mặt Ngài? (Hãy nhớ, Gióp đang nắm giữ sự chính trực của ông và từ chối xưng nhận rằng tội lỗi của ông đã đem đến sự xét đoán của Đức Chúa Trời trên ông).
Vì loài người được sinh ra bởi người nữ cho nên, vừa khi được sinh ra đã mang bản chất tội lỗi (Thi 51:5). Ở Đông phương, mặt trăng và các ngôi sao chiếu sáng tuyệt vời, nhưng ngay cả chúng cũng không tinh sạch trước mặt Đức Chúa Trời. Làm sao một người thuần túy có thể tuyên bố mình công bình trước mặt Đức Chúa Trời được, bởi vì loài người chỉ là một con giòi bọ và một con sâu? (Giop 4:17-18; Giop 8:20; Giop 9:2).
Giờ đây, chúng ta hãy lắng nghe lời đáp của Gióp.
1. Gióp nhận biết quyền năng của Đức Chúa Trời (Giop 26:1-14)
Trước khi ca tụng đại quyền của Đức Chúa Trời trong vũ trụ, Gióp khiển trách Binh-đát vì chẳng bày tỏ sự giúp đỡ ông (Giop 26:1-4). Gióp chẳng còn sức lực, nhưng Binh-đát đã không làm cho ông mạnh mẽ hơn. Theo các bạn ông, Gióp không có sự khôn ngoan, nhưng Binh-đát đã không chia xẻ một chút khôn ngoan hay sâu sắc nào cho ông cả. “Ai đã giúp ngươi thốt ra những lời này? Và linh hồn của ai đã nói từ miệng của ngươi?” (c.4 NIV). Nếu những lời của Binh-đát đến từ Đức Chúa Trời, vậy chúng đã làm cho Gióp trở nên tốt, vì Gióp đã kêu xin Đức Chúa Trời phán với ông. Kết luận là những lời của Binh-đát đến từ Binh-đát, đó là lý do chúng chẳng làm lợi ích gì cho Gióp.
Kế đến, Gióp ca tụng sự vĩ đại của Đức Chúa Trời (c.5-13). Đức Chúa Trời nhìn thấy mọi sự, thậm chí thấy cả địa phận của người chết (c.5-6). Gióp sử dụng ba tên gọi khác nhau chỉ về nơi chốn của người chết: nước, âm phủ và “vực sâu” (A-ba-đôn, Kh 9:11). Nếu Đức Chúa Trời thấy điều gì đang hoạt động trong thế giới người chết, thì chắc chắn Ngài biết hết điều gì đang xảy ra trong thế giới người sống!
Đức Chúa Trời không chỉ nhìn thấy mọi sự, nhưng Ngài đã dựng nên mọi sự và điều khiển chúng (Giop 26:7-13). Gióp bắt đầu bài ca ngợi của ông bằng một nhận định về quyền năng của Đức Chúa Trời trên các từng trời (c.7-9) và ông mô tả trái đất bằng một cách chính xác về khoa học rất đáng chú ý (c.7). Đức Chúa Trời cũng điều khiển mây và mưa nữa.
Sau đó Gióp chuyển sự chú ý của ông đến trái đất (c.10-11) và ngợi khen Đức Chúa Trời đã đánh dấu chân trời nơi mặt trời mọc và lặn. Ngài là Đức Chúa Trời, Đấng điều khiển ngày và đêm, đất và nước. “Những trụ của trời” là một nhóm từ đầy thi vị chỉ về núi non. Chúng nằm trên đất, nhưng chúng dường như chống đỡ các tầng trời. Tất cả những gì Đức Chúa Trời phải làm là phán ra, và các núi run rẩy (Giop 9:6).
Khổ thơ cuối trong bài ca của Gióp tập trung vào quyền năng của Đức Chúa Trời trên biển (Giop 26:12-13). Đức Chúa Trời có thể khuấy động biển hoặc làm nó yên lặng như Ngài muốn, và Ngài có quyền năng trên các sinh vật trên biển (“Ra-háp” và “con rắn lướt qua”, NIV). Ngài có thể thổi đi những đám mây bão và làm trong sáng bầu trời sau cơn bão.
Ba người bạn chắc đã lắng nghe một cách thiếu kiên nhẫn vì họ đã biết những điều Gióp đang nói đến, nhưng họ đã không rút ra được kết luận đúng đắn từ những điều đó. Vì họ đã thấy công việc của tay Đức Chúa Trời trong thiên nhiên, họ nghĩ mình biết tất cả về Đức Chúa Trời, và do đó họ có thể giải thích Đức Chúa Trời cho Gióp.
Gióp nói rằng điều ngược lại mới là đúng.
“Kìa, đây là các biên giới của đường lối Ngài, chúng ta nghe một tiếng nói về Ngài yếu ớt làm sao! Nhưng tiếng sấm mạnh mẽ của Ngài, ai có thể hiểu được?” (c.14 NASB).
Điều chúng ta thấy về Đức Chúa Trời trong sự sáng tạo chỉ là các biên giới của đường lối Ngài và điều chúng ta nghe chỉ là một tiếng thì thầm của quyền năng Ngài! Bạn có thể đọc “Cuốn Sách Về Thiên Nhiên” một cách cẩn thận và vẫn có nhiều điều để học biết về Đức Chúa Trời. Biết một số sự kiện về sự sáng tạo của Đức Chúa Trời không giống như biết những lẽ thật về Đức Chúa Trời của sự sáng tạo.
Nhà văn thuộc linh người Anh ở thế kỷ thứ 14, Richard Rolle đã nói: “Gióp thật sự biết Đức Chúa Trời một cách hoàn hảo đến nỗi thấy Ngài không thể hiểu được và không có khả năng để được biết.”
Càng học biết về Đức Chúa Trời, chúng ta càng khám phá biết bao điều khác nữa! Hãy coi chừng những người tuyên bố biết tất cả về Đức Chúa Trời, vì sự tuyên bố của họ là chứng cớ họ không biết Đức Chúa Trời và cũng không biết chính mình.
2. Gióp chất vấn sự công bình của Đức Chúa Trời (Giop 27:1-23)
Binh-đát cho biết rõ rằng Đức Chúa Trời thánh khiết, không người nào có thể được gọi là công bình trước mặt Ngài (Giop 25:4-6). Hệ luận cho mệnh đề này đó là Đức Chúa Trời buộc phải trừng phạt con người vì tội lỗi của họ. Nếu không, Ngài sẽ không phải là Đức Chúa Trời công bình. Nếu Gióp chịu khổ, điều chứng minh là Gióp đang phạm tội.
• Gióp lập lời thề (Giop 27:1-6): Một lần nữa, Gióp đứng vững trong việc khẳng định sự chính trực của mình (Giop 10:1-7; Giop 13:13-19; Giop 19:23-27; Giop 23:2-7), nhưng lần này, ông đưa ra một lời thề: “Với tư cách Đức Chúa Trời sống” (Giop 27:2). Giữa vòng dân Đông phương thời bấy giờ, lập một lời thề là vấn đề nghiêm túc. Nó giống như mời Đức Chúa Trời giết bạn nếu bạn thất hứa. Gióp biết chắc về chính mình đến nỗi ông sẵn sàng sử dụng cơ hội đó.
Gióp cũng lập lại lời buộc tội rằng Đức Chúa Trời không đối xử với ông cách công bằng Ngài đã phủ nhận sự công bình của tôi (Giop 27:2 NIV). Gióp đề nghị Đức Chúa Trời tuyên bố những lời buộc tội chống lại ông, nhưng các từng trời yên lặng. Gióp đã cầu xin một người phân xử để đem ông và Đức Chúa Trời lại gần nhau, nhưng không có người phân xử nào được đưa đến.
Vì vậy, Gióp tuyên bố rằng, bao lâu ông còn sống, ông sẽ bênh vực mình và duy trì sự chính trực của mình. Ông sẽ không nói dối chỉ để làm hài lòng các bạn ông, hay để “hối lộ” Đức Chúa Trời trong việc phục hồi sự thịnh vượng cho ông (Sa-tan có lẽ sẽ vui mừng về điều đó). Gióp đã phải sống bằng lương tâm của ông (“lòng”, c.6) cho dù các bạn ông nói gì hoặc Đức Chúa Trời làm gì đối với ông.
• Gióp thốt ra lời rủa sả (Giop 27:7-10): Ở phương Đông, những người bị tố cáo chỉ khẳng định sự vô tội của mình thì chưa đủ, họ cũng cảm thấy buộc phải cần sự thạnh nộ của Đức Chúa Trời giáng trên người nào đã nói họ có tội. Những lời của Gióp nhắc chúng ta về “những Thi-thiên rủa sả” (Thi 58:1-11; Thi 69:1-36; Thi 137:1-9…) trong đó chúng là lời cầu nguyện xin Đức Chúa Trời giáng sự đoán phạt trên kẻ thù mình.
Ai là kẻ thù của Gióp? Đó là bất cứ ai đồng ý với ba người bạn của Gióp rằng ông phạm tội và đáng bị Đức Chúa Trời trừng phạt. Trong khi cuộc đàm thoại này đang tiếp diễn, có lẽ nhiều người đã vây quanh đống tro và lắng nghe cuộc tranh luận. Và có lẽ đa số họ đứng về phía Binh-đát, Sô-pha và Ê-li-pha. Gióp có thể nhìn thấy những người đứng xem gật đầu đồng ý với các bạn ông và ông biết mình đã bị áp đảo.
Những lời của Gióp có vẻ độc ác đối với chúng ta, đặc biệt trong ánh sáng của những điều chúng ta được dạy dỗ về sự tha thứ cho kẻ thù mình bởi Chúa Giê-xu Christ (Mat 5:38-48) và Phao-lô (Ro 12:17-21). Nhưng Gióp đã sống trong thời trước khi luật Môi-se được ban ra, chứ đừng kể đến Bài Giảng Trên Núi, và chúng ta không nên mong ông biểu lộ loại tinh thần được nhìn thấy qua Chúa Giê-xu (Lu 23:34)và Ê-tiên (Công 7:60).
Tuy nhiên, trong ánh sáng của Đức Chúa Trời, thì Gióp đã đúng. Đức Chúa Trời đã hai lần tuyên bố trước tòa trên trời rằng Gióp là “một người không chỗ trách và ngay thẳng, kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác” (Giop 1:8; Giop 2:3 NKJV). Vì vậy, kẻ thù của Gióp đã sai, và Gióp có quyền cầu xin Đức Chúa Trời bênh vực ông. Thật ra, Đức Chúa Trời là Đấng duy nhất có thể chứng minh Gióp đúng và kẻ thù của ông là sai. Vậy Gióp còn có thể hướng về nơi nào khác để được giúp đỡ ngoài Chúa?
Ba người bạn nhiều lần cảnh cáo Gióp về số phận khủng khiếp của kẻ ác, vì vậy Gióp ném những lời của họ trở lại với họ. “Nguyện kẻ thù tôi giống như kẻ ác, những kẻ dấy nghịch tôi giống như những kẻ bất công” (Giop 27:7 NIV). Gióp thấy những kẻ thù của ông kinh nghiệm tai họa lớn, kêu cầu Đức Chúa Trời để được giúp đỡ nhưng không được sự trả lời, và rồi bất thình lình bị sự chết kết liễu. Nhưng đó không phải chính là sự xét đoán mà các bạn của Gióp đã tiên đoán cho ông và có lẽ hy vọng nó sẽ đến sao?
Binh-đát khẳng định Đức Chúa Trời công bình và Ngài sẽ trừng phạt những ai bất tuân Ngài. Nhưng điều này không có nghĩa là mọi người chịu khổ đều đang bị trừng phạt vì tội lỗi của mình. Đôi khi chúng ta chịu khổ vì tội lỗi của người khác (chẳng hạn như Giô-sép) hoặc vì Đức Chúa Trời đang ngăn chúng ta khỏi tội lỗi (chẳng hạn trường hợp của Phao-lô trong II Cô-rinh-tô đoạn 12). Chúa Giê-xu đã chịu khổ, không phải vì chính tội lỗi của Ngài, vì Ngài không có tội, nhưng vì tội lỗi của cả thế gian (IPhi 2:22-24; IPhi 3:18) và bởi sự thương khó cùng sự chết của Ngài, tội nhân có thể tin và nhận được sự sống đời đời.
• Gióp dạy một bài học (Giop 27:11-23):
Gióp nói: “Tôi sẽ dạy các bạn về quyền năng của Đức Chúa Trời” (Giop 27:11 NIV) và ông mô tả sự đoán phạt của Đức Chúa Trời đối với kẻ ác. Vào ngày mà Đức Chúa Trời bênh vực Gióp, đây là điều sẽ xảy đến cho kẻ thù ông.
Họ sẽ chết, và những góa phụ của họ sẽ không than khóc vì họ một sự sỉ nhục khủng khiếp trong thế giới Đông phương. Con cái họ sẽ bị giết bởi gươm và tai họa, và nếu có ai sống sót, chúng sẽ phải trải qua phần đời còn lại để ăn xin mà sống.
Kẻ ác sẽ nằm xuống trong sự giàu có nhưng sẽ phải thức dậy trong sự nghèo nàn.
Bạc và quần áo đắt giá của họ sẽ mất, nhà họ sẽ bị hủy diệt như kén tằm (hoặc mạng nhện), hay như những lều tạm của người canh gác trên cánh đồng. Sự chết của kẻ ác sẽ không bình an. Những sự kinh khiếp sẽ đến vào ban đêm giống như một cơn nước lụt mang hắn đi. Cho dù kẻ ác tìm cách chạy trốn, bão tố sẽ đuổi theo và tiêu diệt họ.
Bạn có thể nhận ra trong sự mô tả này nhiều hình ảnh mà các bạn của Gióp đã sử dụng trong những bài diễn thuyết về “sự xét đoán” của họ chống lại ông. Gióp làm điều này cách cố ý để nhắc họ rằng họ nên cẩn thận về điều họ nói, kẻo họ đã tuyên bố sự trừng phạt của chính mình.
“Đừng xét đoán để các ngươi khỏi bị xét đoán. Vì với sự xét đoán nào mà các ngươi xét đoán, các ngươi sẽ bị xét đoán, và với sự đo lường mà các ngươi sử dụng, nó sẽ được đo lường lại cho các ngươi” (Mat 7:1-2 NKJV).
Kinh Thánh ghi lại nhiều trường hợp mà sự xét đoán do kẻ thù vạch ra rốt cuộc đổ lại trên chính họ. Pha-ra-ôn đã ra lệnh nhận nước những con trai Hê-bơ-rơ mới sinh và chính đạo quân của ông đã bị nhận chìm trong Biển Đỏ (Xu 1:15-22; Xu 14:23-31). Ha-man đã dựng một cây mộc hình làm giá treo cổ cho Mạc-đô-chê, nhưng các con trai của Ha-man và chính hắn đã bị treo lên đó (Et 7:10 Et 9:26). Các kẻ thù của Đa-ni-ên tìm cách làm cho ông bị tiêu diệt nhưng chúng và gia đình chúng đã bị toi mạng trong hang sư tử thay cho Đa-ni-ên (Da 6:24 Ch 11:8).
Các học giả không nhất trí về cách giải thích của Giop 27:23, bản dịch Kinh Thánh NASB ghi rằng: “Người sẽ vỗ tay về hắn và sẽ huýt gió đuổi hắn khỏi chỗ của hắn.” Đa số các bản dịch nhất trí với câu ấy, nhưng từ “người ta” không có trong bản văn gốc. Nó đơn giản ghi “Người vỗ tay nghịch với hắn.” “Người” là ai? Elmer B.Smick trong “The Expositor’s Bible Commentary” gợi ý rằng đó có thể là Đức Chúa Trời và câu 23 phải được tiếp nối với câu 13 nơi mô tả Đức Chúa Trời là chủ ngữ của câu (cuốn 4, trang 972). Ông dịch câu Giop 23: Ngài vỗ tay nghịch với chúng và huýt gió đuổi chúng khỏi chỗ ở của chúng (thiên đàng). Nhưng dù là Đức Chúa Trời hay con người, thì chắc chắn sẽ có niềm vui mừng về sự hủy diệt kẻ ác.
3. Gióp tìm kiếm sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời (Giop 28:1-28)
“Còn sự khôn ngoan sẽ tìm được ở đâu?” (Giop 28:12). “Vậy thì sự khôn ngoan ở đâu đến? Sự thông sáng ở tại nơi nào?” (c.20 NIV). Gióp đặt những câu hỏi này vì ông đã mệt mỏi bởi những luận điệu cũ và những lời nói tầm thường mà các bạn của ông đang bày tỏ bằng tên gọi là “sự khôn ngoan.” Các bạn ông chắc rằng những lời nói của họ là vàng ròng, nhưng Gióp kết luận chúng là hàng mã và là thứ vô giá trị. Ba người có tri thức nhưng thiếu sự khôn ngoan.
Charles Spurgeon đã nói: “Sự khôn ngoan là cách sử dụng đúng đắn về tri thức. Hiểu biết không phải là khôn ngoan. Nhiều người biết rất nhiều, nhưng chưa chắc khôn ngoan, cũng không có người dại trí thức và người dại bình dân.”
Trong bài thơ nói về sự khôn ngoan, Gióp đưa ra ba câu trả lời cho câu hỏi của ông: “Sự khôn ngoan sẽ tìm được ở đâu?”
Bạn không thể đào ra sự khôn ngoan (Giop 28:1-11): Gióp đưa chúng ta đi sâu vào lòng đất nơi những người can đảm đang đào vàng, sắt, đồng và đá quý. Kim loại quý và đá quí thường được sử dụng trong Kinh Thánh làm những biểu tượng về sự khôn ngoan (Ch 2:1-10; Ch 3:13-15; Ch 8:10-21; ICo 3:12-23).
Một khi bạn tìm được nó, bạn phải “luyện” nó trong lò lửa “đúc” nó cho việc sử dụng thực tiễn. Phao-lô nói rằng đối nghịch với sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời là sự khôn ngoan của loài người “gỗ, cỏ khô, rơm rạ” những vật liệu không đẹp, bền hoặc giá trị (ICo 3:12). Bạn có thể tìm thấy gỗ, cỏ khô và rơm rạ trên bề mặt của đất, nhưng nếu bạn muốn của báu thật, bạn phải đào xới sâu xuống dưới lòng đất.
Gióp mô tả cách con người làm việc cực nhọc và đối diện với hiểm họa lớn để tìm thấy của cải vật chất. Họ đào hầm xuyên qua đá cứng và liều mạng để làm giàu. Vì sao con người sẽ không đặt nhiều nỗ lực đó vào việc tìm đạt cho được sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời? Lời Đức Chúa Trời giống như một hầm mỏ sâu, đầy dẫy những châu báu quý giá, nhưng tín đồ phải dùng nỗ lực mới khám phá được của cải ấy. Cần phải cẩn thận đọc và nghiên cứu, cầu nguyện, suy gẫm và vâng theo để đào được những châu báu của Lời Đức Chúa Trời, và Thánh Linh Đức Chúa Trời sẵn sàng giúp đỡ chúng ta. Tại sao chúng ta quá lơ đễnh khi của cải lớn lao này đang nằm thật gần tầm tay chúng ta?
Dù con người có thể đào sâu vào lòng đất và tìm thấy nhiều của cải, dù con người có thể đi đến những nơi mà chim trời và thú rừng không dám đi, dù con người thậm chí có thể tìm thấy những nguồn sống lớn tìm ẩn, nhưng con người vẫn không thể tìm thấy được sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời chỉ bằng những nỗ lực con người. Cần phải có nhiều thứ khác nữa hơn cả sự can đảm và sự thông minh bẩm sinh, nó đòi hỏi tính khiêm nhường và nhận thức thuộc linh.
Việc một người thành công cách đáng khâm phục trong một lãnh vực nào đó của đời sống không có nghĩa là người ấy có đủ khả năng để nói về những lãnh vực khác của đời sống. Các nhà quảng cáo sử dụng những vận động viên để bán dao cạo và xe hơi, hoặc sử dụng các nam nữ diễn viên điện ảnh để bán thuốc. Khi các khoa học gia nổi tiếng (những người chưa bao giờ nghiên cứu Kinh Thánh), nói cách hùng hồn về những điều thuộc linh, ý kiến của họ vẫn có giá trị giống y như bất cứ nhà thần học nào khác không chuyên môn và không có kinh nghiệm.
• Bạn không thể mua sự khôn ngoan (Giop 28:12-19):
Xã hội ngày nay nghĩ rằng bất cứ điều gì cũng có thể đạt được hoặc hoàn thành được nếu bạn có đủ tiền. Các cơ quan chính quyền yêu cầu được chi một phần lớn ngân sách hằng năm để họ có thể làm công việc tốt hơn trong công việc chống tội ác, chấm dứt sự ô nhiễm, cung cấp việc làm và xây dựng một môi tr ường tốt hơn. Mặc dù một số tiền nào đó là cần thiết để tồn tại trong xã hội hiện đại, nhưng tiền không phải là thứ làm được tất cả như thế gian thường nói. Thật là thú vị khi hưởng được những thứ mà tiền bạc có thể mua được (ITi 6:17) nếu bạn không đánh mất những gì mà tiền bạc không thể mua được.
Trong những câu này, Gióp đề cập đến vàng 5 lần, bạc 1 lần, kể tên 7 loại đá quí khác nhau, nhưng không có thứ gì trong số những châu báu nói riêng hay tất cả chúng nói chung, có thể mua được sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. Vấn đề thật sự đó là loài người không hiểu giá trị của sự khôn ngoan và nghĩ mình có thể mua được nó với giá rẻ (Giop 28:13).
“Sự khôn ngoan quý báu hơn châu ngọc và tất cả những thứ con có thể ao ước không thể sánh với nó” (Ch 3:15 NKJV).
Sự khôn ngoan thật rất đắt giá. Nó không được tiếp nhận một cách tự động chỉ nhờ việc bạn lắng nghe một băng cát-sét, tham dự một hội thảo chuyên đề, hay nghe một diễn giả năng động nào đó.
Sự khôn ngoan chỉ đến từ Đức Chúa Trời (Giop 28:20-28) Hãy bay lên cao như loài chim, và bạn sẽ không tìm thấy sự khôn ngoan ở đó. Hãy xuống vực sâu như A-ba-đôn, và sự chết lẫn sự khôn ngoan đều không có ở đó. Chỉ có Đức Chúa Trời biết nơi nào để tìm thấy sự khôn ngoan, vì Đức Chúa Trời nhìn thấy mọi sự. (Ngài không cần đào sâu trong lòng đất để thấy cái gì ở đó!). Đức Chúa Trời có sự khôn ngoan để điều chỉnh áp lực của gió và đo lường lượng nước trong không khí. Nếu những tỉ lệ này bị thay đổi, những xáo trộn trong thiên nhiên có thể xảy đến nguy hại biết dường nào! Đức Chúa Trời biết cách điều khiển mưa và hướng dẫn bão tố khi nó quét qua trái đất. Những tia chớp và luồng sấm sét có thể dường như bất thường đối với chúng ta nhưng Đức Chúa Trời điều khiển cả chúng nó nữa!
Gióp trả lời câu hỏi: Sự khôn ngoan ở đâu? trong (Giop 28:28). “Kìa, sự kính sợ Đức Chúa Trời, ấy là sự khôn ngoan và tránh khỏi điều ác là sự thông sáng” (Thi 110:10; Ch 1:7; Ch 9:10). Đây là sự mô tả của Đức Chúa Trời về Gióp (Giop 1:8; Giop 2:3). Vì vậy, mặc cho các bạn nói gì về mình, Gióp vẫn cứ là một người khôn ngoan.
“Sự kính sợ Đức Chúa Trời là gì?” Đó là sự tôn kính, yêu mến đối với Đức Chúa Trời, đối với bản chất của Ngài, Lời Ngài phán và việc Ngài làm (Ma 2:5-6). Không phải sự kính sợ làm tê liệt, nhưng là điều làm mạnh mẽ. Khi bạn kính sợ Chúa, bạn vâng theo những điều răn của Ngài (Gios 24:14). Bạn trung thành với Ngài và dâng cho Ngài sự hầu việc bằng cả tấm lòng (IISu 19:9). Giống như Gióp, khi bạn kính sợ Chúa, bạn lánh xa điều ác (Ch 3:7-8). “Sự kính sợ Chúa” là sự kính sợ đắc thắng, sợ hãi (Thi 112) vì nếu bạn kính sợ Đức Chúa Trời, bạn không cần sợ bất cứ ai khác (Mat 10:26-31).
Vì vậy, bước đầu tiên tiến đến sự khôn ngoan thật là một thái độ kính sợ và tôn trọng đối với Đức Chúa Trời, nó cũng đòi hỏi một thái độ khiêm nhường đối với chính mình. Sự kiêu ngạo cá nhân là rào cản lớn nhất đối với sự khôn ngoan thuộc linh.
“Sự kiêu ngạo đến, thì sự sỉ nhục đến, nhưng sự khôn ngoan ở với người khiêm nhường” (Ch 11:2 NKJV).
Bước kế tiếp là cầu xin Đức Chúa Trời ban cho sự khôn ngoan (Gia 1:5) và chuyên cần sử dụng phương tiện Ngài ban cho chúng ta để bảo vệ sự khôn ngoan, đặc biệt là nhận biết và làm theo lời Đức Chúa Trời (Mat 7:21-29). Chỉ nghiên cứu thì chưa đủ, chúng ta cũng phải vâng theo điều Đức Chúa Trời bảo chúng ta làm (Gi 7:17). Khi chúng ta bước đi bởi đức tin, chúng ta khám phá sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời trong những việc hằng ngày của đời sống. Sự khôn ngoan thuộc linh không mang tính trừu tượng, nó rất riêng tư và rất thực tế.
Khi chúng ta thông công với các tín hữu khác trong Hội Thánh và chia xẻ với nhau, chúng ta có thể học sự khôn ngoan. Đọc những cuốn sách hay nhất cũng có thể giúp chúng ta tăng trưởng trong sự khôn ngoan và thông hiểu. Điều quan trọng nhất đó là chúng ta tập trung vào Đấng Christ, vì Ngài là sự khôn ngoan của chúng ta (ICo 1:24) và trong Ngài giấu kín “mọi sự quý báu về khôn ngoan và tri thức” (Co 2:3).
Chúng ta cũng phải nhận biết rõ Đấng Christ và càng trở nên giống Ngài, chúng ta sẽ càng bước đi trong sự khôn ngoan và hiểu được ý muốn của Chúa. Chúng ta phải để Thánh Linh mở đôi mắt của lòng mình hầu chúng ta có thể thấy Đức Chúa Trời qua Lời Ngài và hiểu nhiều hơn về những của cải chúng ta có trong Đấng Christ (Eph 1:15-23).
Bài nói chuyện của Gióp vẫn chưa chấm dứt. Trong ba phân đoạn Kinh Thánh kế tiếp, Gióp sẽ nhìn lại đời sống ông và sau đó thách thức Đức Chúa Trời bào chữa cho ông hoặc xét đoán ông. Điều đó sẽ kết thúc cuộc tranh luận và đưa đến hai người tham gia mới: Ê-li-hu và Chúa.
“Hễ chừng nào chúng ta còn muốn trở nên khác đi với điều Đức Chúa Trời muốn ở chúng ta vào thời điểm đó, thì chúng ta lại càng đang tự làm khổ mình một cách vô ích mà thôi.”
(Gerhart Tersteegen)
10. “TÔI XIN NGỪNG VỤ KIỆN CỦA MÌNH!” (Giop 29:1-31:40)
Gióp và các bạn ông đã chia xẻ ba vòng về những bài diễn thuyết, và giờ đây Gióp cảm thấy đến lúc ông phải tóm tắt lại sự bênh vực của mình. Nhóm từ “Hơn nữa, Gióp tiếp tục câu chuyện của mình (bài thuyết giảng)” (Giop 29:1) gợi ý rằng Gióp có lẽ đã tạm nghỉ và chờ đến lượt Sô-pha nói, nhưng Sô-pha yên lặng. Có lẽ Sô-pha cảm thấy thật lãng phí thời gian để tranh cãi với Gióp về bất cứ điều nào nữa.
Trong ba phân đoạn Kinh Thánh này, Gióp nhớ lại những phước hạnh trong quá khứ (Giop 29:1-25), than vãn về hoạn nạn của hiện tại (Giop 30:1-31) và thách thức Đức Chúa Trời bào chữa cho ông trong tương lai (Giop 31:1-40). Ông đưa bài diễn thuyết lên đến đỉnh điểm bằng 16 nhận định. “Nếu tôi…” và đặt mình dưới lời thề, thách thức Đức Chúa Trời hoặc kết án, hoặc bênh vực ông. Điều đó như thể Gióp muốn nói: “Chúng ta đã nói nhiều quá rồi! Tôi thật sự không quan tâm điều mà các bạn suy nghĩ, vì Đức Chúa Trời là quan án của tôi, và tôi ngừng vụ kiện của mình với Ngài. Nào, hãy để Ngài giải quyết vấn đề cách này hay cách khác, chỉ một lần là đủ rồi.”
1. Gióp nhìn lại những niềm vui của đời sống (Giop 29:1-25)
Gióp mở đầu sự bênh vực của ông bằng cách nói rằng ông ước ao mình chưa bao giờ được sinh ra (phân đoạn 3). Giờ đây, ông kết thúc sự bênh vực mình bằng cách nhớ lại những phước hạnh mà ông và gia đình ông đã vui hưởng trước khi ông gặp cơn khủng hoảng.
Đây là điều nhắc nhở ích lợi giúp chúng ta có cái nhìn đời sống cách quân bình. Vâng, Đức Chúa Trời để chúng ta trải qua những khó khăn và buồn rầu, nhưng Ngài cũng gửi đến những chiến thắng và niềm vui. “Chúng ta sẽ lãnh lấy sự phước nơi tay Đức Chúa Trời và chúng ta sẽ không lãnh lấy tai họa sao?” (Giop 2:10). Charles H.Spurgeon đã nói rằng có quá nhiều người viết những phước hạnh của họ trên cát nhưng khắc những sự buồn rầu của mình trên đá hoa cương.
“Ôi, ước gì tôi được như những tháng đã qua, như trong các ngày mà Đức Chúa Trời gìn giữ tôi!” (Giop 29:2). Khi chúng ta nếm trải những thử thách, thật tự nhiên để chúng ta ao ước “những ngày tốt đẹp đã qua”, nhưng sự mong ước của chúng ta sẽ không thay đổi hoàn cảnh của chúng ta. Ai đó đã định nghĩa “những ngày tốt đẹp đã qua” là “sự kết hợp một ký ức xấu và một sự hình dung tốt.” Tuy nhiên, trong trường hợp của Gióp, ký ức của ông rất chính xác và “những ngày tốt đẹp đã qua” thật sự là tốt đẹp.
Có một vai trò trong ký ức nếu chúng ta biết sử dụng nó cách đúng đắn. Môi-se đã khuyên Y-sơ-ra-ên nhớ lại cái cách Đức Chúa Trời đã dẫn dắt và chăm sóc họ ra sao (Phuc 8:2). Thật ra, từ “nhớ” được tìm thấy 14 lần trong Phục-truyền và từ “quên” 9 lần. Trong những ngày thất vọng, thật tốt lành để “nhớ lại các năm về tay hữu của Đấng Chí Cao” (Thi 77:10-11; Thi 42:6).
Nhưng quá khứ phải là một bánh lái hướng dẫn chúng ta chứ không phải cái neo giữ chúng ta lại. Nếu chúng ta tìm cách sao lục ngày hôm nay những gì chúng ta kinh nghiệm ngày hôm qua, thì chúng ta có thể tìm thấy chính mình nơi vết xe đổ là điều sẽ cướp đi sự trưởng thành của chúng ta.
Thật ý nghĩa khi Gióp đề cập đến niềm vui mừng số một của ông như sự hiện diện của Đức Chúa Trời trong gia đình ông (Giop 29:2-6). Đức Chúa Trời gìn giữ ông và chia xẻ “tình thiết hữu” của Ngài với ông (c.4 NIV). Ánh sáng của Đức Chúa Trời soi trên Gióp, và sự hiện diện của Đức Chúa Trời ở cùng ông với con cái ông. Đức Chúa Trời là nguồn của mọi sự giàu có v à thành công của Gióp, khi con đường của ông “được tẩm ướt bằng sữa và hòn đá phun ra suối dầu ô-liu” (câu 6, NIV). (Sô-pha có hứa với Gióp về “mật và sữa” nếu ông ăn năn. (Giop 20:17; Phuc 32:13-14; Phuc 33:24).
Có sự chú ý đặc biệt sâu sắc trong nhận định mở đầu này: Gióp ước ao trở lại buổi sơ khai của đời sống (Giop 29:4). Mặc dù đây là một ao ước tự nhiên, nó cũng là một ao ước nguy hiểm. Nếu chúng ta tập trung quá nhiều vào những vinh quang của quá khứ đến nỗi chúng ta bỏ qua những cơ hội của hiện tại, chúng ta có thể đi đến chỗ không được chuẩn bị để gặp tương lai. Tương lai đó sẽ đến dù chúng ta có thích nó hay không.
Một số ít người nôn nóng mong đợi tuổi già và những vấn đề đặc biệt, nhưng chúng ta không thể tránh được điều đó. Một sự thật được chứng minh rằng những ai có nhiều sinh nhật nhất thì sống lâu nhất và những ai sống lâu nhất sẽ trở nên già nhất, và người già cuối cùng rồi cũng chết.
Bạn có nhớ những lời nói đùa