top of page
1. TRƯỚC CÔNG NGUYÊN: TRƯỚC SỰ SÁNG TẠO. (Sáng 1-50:26)
Mặc...
...dù tên “Sáng-thế ký” nghĩa là “sự khởi đầu” và mặc dù vị-trí của nó là sách đầu tiên trong Kinh Thánh, nhưng sách Sáng-thế ký không phải là khởi đầu của mọi sự. (Sa 1:1) nhắc nhở chúng ta “Ban đầu Đức Chúa Trời”. Vì vậy, trước khi chúng ta học những nền-tảng đặt ra trong (Sa 1:1-11:33), hãy làm quen với điều Đức Chúa Trời đã làm trước những gì được ghi lại trong Sáng-thế ký.
Xét cho cùng, chúng ta sẽ xem xét điều Ngài đã làm được chép trong Sáng-thế ký, và sau cùng, điều xảy ra sau Sáng-thế ký. Điều này sẽ cho chúng ta cái nhìn khái quát chúng ta cần để học phần còn lại về sự mạc-khải của Đức Chúa Trời trong Kinh Thánh.
1. Trước Sáng-thế ký: Sự Cứu-Chuộc được hoạch định.
Điều gì xảy ra trước khi Đức Chúa Trời phán vũ-trụ được dựng nên? Điều đó có vẻ giống như một câu hỏi giả thuyết “Có bao nhiêu thiên-sứ có thể đứng trên mũi nhọn của một đinh ghim?” Nhưng không phải vậy [1] Xét cho cùng, Đức Chúa Trời không hành động độc đoán, và việc Ngài tạo nên vật gì đó gợi ý rằng Ngài chắc đã nghĩ đến những mục-đích tuyệt vời nào đó.
Vậy, hoàn cảnh trước (Sa 1:1) là gì, và nó dạy chúng ta điều gì về Đức Chúa Trời và chính chúng ta?
• Đức Chúa Trời đã tồn tại trong sự vinh-hiển siêu-phàm.
Đức Chúa Trời còn đời-đời, Ngài không có khởi đầu và kết thúc. Vì thế, Ngài hoàn toàn đầy đủ khả-năng và không cần gì ngoài chính Ngài để tồn tại hoặc để hành động.
A. W. Tozer đã viết “Đức Chúa Trời có một mối liên-hệ tự nguyện với mọi vật Ngài tạo nên nhưng Ngài không có mối liên-hệ cần thiết nào với bất cứ điều gì ngoài chính Ngài” [2] Đức Chúa Trời không cần gì, vũ-trụ vật chất hay dòng dõi loài người, nhưng Ngài đã dựng nên cả hai.
Nếu bạn muốn điều gì đó khiến tâm-trí bạn kinh ngạc, hãy suy gẫm khái-niệm về những sự đời-đời, không có khởi đầu và kết thúc.
Là những tạo vật của thời gian, bạn và tôi có thể dễ dàng tập trung vào những điều tạm thời quanh chúng ta, nhưng thật khó nếu không muốn nói là không thể được để hiểu về điều mang tính đời-đời [3]
Suy tưởng về bản-chất và tính-cách của Đức Chúa Trời Ba Ngôi Đấng luôn luôn đã, đang và sẽ y nguyên và là Đấng không bao giờ thay đổi, là một công việc vượt quá sức chúng ta “Ban đầu Đức Chúa Trời”.
Môi-se viết: “Trước khi núi non sanh ra hoặc Chúa dựng nên đất và thế-gian, từ trước vô cùng cho đến đời-đời Chúa là Đức Chúa Trời” (Thi 90:2 NIV)
Frederick Faker trình-bày điều này như vầy:
Vô tận, vô biên, độc nhất, một mình [4]
Nhưng Ba ngôi siêu-phàm.
Ngài luôn là Đức Chúa Trời duy nhất.
Trong sự hiệp một đầy hùng vĩ! [5]
“Tiến trình thần-học” là một tà-giáo xưa trong cái vỏ hiện đại, quả quyết một “Đức Chúa Trời giới hạn” đang ở trong tiến trình trở thành một Đức Chúa Trời “lớn hơn”. Nhưng nếu Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời, như chúng ta hiểu từ này, thì Ngài tồn tại đời-đời và không cần gì cả, và Ngài toàn-tri, toàn-năng và toàn-tại. Để có một “Đức Chúa Trời giới hạn”, bạn trước hết phải định nghĩa lại chính từ “Đức Chúa Trời” vì Đức Chúa Trời không thể bị giới hạn bởi định nghĩa.
Hơn nữa, nếu Đức Chúa Trời bị giới hạn và “trở nên lớn hơn”, vậy quyền-năng nào sẽ khiến Ngài trở nên lớn hơn? Quyền-năng đó sẽ lớn hơn “Đức Chúa Trời” và vì vậy là Đức Chúa Trời! Và điều đó sẽ chẳng cho chúng ta hai Đức Chúa Trời thay vì một hay sao? [6] Nhưng Đức Chúa Trời của Kinh Thánh là đời-đời và không có khởi đầu, Ngài vô tận và không biết những giới hạn về thời gian hay không gian. Ngài trọn-vẹn và không thể “cải tiến”, bất biến và không thể thay đổi.
Đức Chúa Trời mà Áp-ra-ham đã thờ-phượng là Đức Chúa Trời hằng hữu (Sa 21:33) và Môi-se bảo với dân Y-sơ-ra-ên. “Đức Chúa Trời hằng sống là nơi ẩn náu c ủa các ngươi, và ở dưới có cánh tay đời-đời” (Phuc 33:27 NIV). Ha-ba-cúc nói rằng Đức Chúa Trời “từ đời-đời vô cùng” (Ha 1:12 và Ha 3:6 Phao-lô đã gọi Ngài là “Đức Chúa Trời hằng sống (đời-đời)” (Rô 16:26; ITim 1:17).
Ba Ngôi thiêng-liêng ở trong sự giao-thông yêu thương. “Ban đầu Đức Chúa Trời” sẽ là một nhận định gây sửng sốt cho công dân U-rơ thuộc xứ Canh-đê nơi Áp-ra-ham xuất thân, vì dân Canh-đê và mọi láng giềng của họ đã thờ nhiều thần và nữ thần lớn nhỏ. Nhưng Đức Chúa Trời ở Sáng-thế ký là Đức Chúa Trời chân thật duy nhất và không có “thần đối thủ” nào để cạnh tranh, như bạn đã đọc trong các chuyện thần-thoại và truyền-thuyết từ thế giới cổ đại (Xu 15:1; Xu 20:3; Phuc 6:4; IVua 8:60; IIVua 19:15; Thi 18:31).
Một Đức Chúa Trời chân-thật này tồn tại với tư-cách Ba Ngôi: Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh (Mat 3:16-17; Mat 28:18-20) [7]Gi 3:34-35; Gi 14:15-17; Công 2:32-33, 38-39; Công 10:36-38; ICôr 12:1-6; IICôr 13:14; Êph 1:3-14; Êph 4:1-6; IITês 2:13-14; Tit 3:4-6; IPhi 1:1-2).
Điều này không có nghĩa rằng một Đức Chúa Trời biểu-lộ chính Ngài trong 3 dạng khác nhau, hay có 3 thần; Nó có nghĩa là một Đức Chúa Trời tồn tại trong Ba Ngôi bình-đẳng về thuộc-tính nhưng mang vẻ riêng biệt và rõ ràng trong vị-trí và chức-vụ.
Như Nicene Creed (325 SC) nhận định về điều đó, “Chúng ta tin một Đức Chúa Trời. Và một Chúa Giê-xu Christ, Con Đức Chúa Trời, được sinh từ Cha, sự sáng của mọi sự sáng, là Đức Chúa Trời của chính Đức Chúa Trời, được sinh ra, không phải được tạo nên, thuộc một thể với Cha, và chúng ta tin nơi Đức Thánh Linh.”
Tôi có lần nghe một người thi hành chức-vụ mở đầu buổi thờ-phượng bằng lời cầu-nguyện “Lạy Cha, cảm-tạ Ngài đã chết thay chúng con trên thập-tự giá”. Nhưng chính Đức Chúa Con, không phải Đức Cha, là Đấng đã lên án tội-nhân hư-mất và đem họ đến sự ăn-năn cùng sự cứu-rỗi. Làm lộn xộn và nhầm lẫn các Ngôi của Đức Chúa Trời thiêng-liêng là thay đổi điều được dạy trong Kinh-Thánh, và đây là một việc làm nguy hiểm.
Giáo-lý Ba Ngôi đã không được bày-tỏ rõ ràng trong Cựu-Ước, vì sự nhấn mạnh trong Cựu-Ước là Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên là một Đức Chúa Trời, tự hữu và vô song, Đức Chúa Trời chân-thật duy nhất.
Thờ-phượng các tà thần của những người láng giềng là sự cám-dỗ lớn và là tội-lỗi thường xuyên của Y-sơ-ra-ên, vì vậy Môi-se và các tiên-tri đã hết sức nhấn mạnh về sự hiệp-nhất và vô song nơi Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên.
Thậm chí ngày nay, những người Do-thái thờ-phượng trung-tín đều đọc thuộc lòng bài tín-điều “Shema” mỗi ngày: “Hỡi Y-sơ-ra-ên, hãy nghe: Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta là Giê-hô-va có một không hai! Ngươi phải kính-mến Giê-hô-va Đức Chúa Trời hết-lòng, hết linh-hồn và hết-sức ngươi” (Phuc 6:4-5 NKJV). Đức Chúa Trời được bày-tỏ trong Kinh Thánh không có ai ngang hàng và không có đối thủ.
Nhưng Cựu-Ước cho những cái nhìn thoáng qua và những ngụ ý nói đến lẽ-thật kỳ diệu về Ba Ngôi, một lẽ-thật sau đó sẽ được bày-tỏ rõ ràng bởi Đấng Christ và các sứ-đồ. Những câu nói “chúng ta hãy” trong (Sa 1:26; Sa 3:22; Sa 11:7; Ês 6:8) gợi ý rằng các Ngôi của Đức Chúa Trời làm việc với nhau trong sự hội ý, và nhiều trường hợp khi “thiên-sứ của Đức Giê-hô-va” xuất hiện chỉ về sự hiện diện của Con Đức Chúa Trời (Sa 16:7-1; Sa 21:17; Sa 22:11, 15; Sa 24:7, 40; Sa 31:11; Sa 32:24-30; Xu 3:1-4; Công 7:30-34; Công 14:19; Sa 23:20-26; Sa 32:33-33:17; Giop 5:13; Cac 2:1-5; Cac 6:11).
Đấng Mê-si-a (Đức Chúa Con) phán về chính Ngài, Đức Thánh Linh và Đức Giê-hô-va (Đức Cha) trong (Ês 48:16-17; Ês 61:1-3; Thi 2:7) xác định rằng Đức Giê-hô-va có một con trai. Chúa Giê-xu đã áp-dụng c.7 cho chính Ngài khi Ngài thách thức những kẻ thù không thừa nhận Ngài là Con Đức Chúa Trời (Mat 22:41-46).
Trong Sa 1:2 và Sa 6:3. Thánh Linh Đức Chúa Trời được phân biệt với Chúa (Đức Cha), và chính sự phân biệt này được tìm thấy trong (Dân 27:18; Thi 51:11; Ês 40:13; Ês 48:16; Ag 2:4-5).
Mặc dù từ “Ba Ngôi” không được sử d ụng nơi nào trong Kinh Thánh, nhưng giáo-lý này chắc chắn có ở đó, được ẩn giấu trong Cựu-ước và được bày-tỏ trong Tân-ước. Giáo-lý sâu sắc và mầu-nhiệm này có ý nghĩa thực tiễn gì cho tín-hữu ngày nay không?
Có, vì Ba Ngôi của Đức Chúa Trời đều có liên-quan trong việc hoạch định và thực hiện ý muốn thiêng-liêng đối với vũ-trụ kể cả kế hoạch cứu-rỗi.
• Ba ngôi Đức Chúa trời đã hoạch định sự cứu-chuộc.
Kế hoạch cứu-chuộc kỳ diệu không phải là một suy nghĩ đến sau của Đức Chúa Trời, vì dân-sự Đức Chúa Trời đã được chọn trong Đấng Christ “trước khi sáng thế” (Êph 1:4; Kh 17:8) và được Cha giao cho Con để thuộc về Vương quốc Ngài (Mat 25:34) và để dự phần vinh-hiển Ngài (Gi 17:2,6,9,11-12, 24). Sự chết hy-sinh của Con không phải là một tai nạn, đó là một sự chỉ định (Công 2:23; Công 4:27-28). Vì Ngài “đã bị giết từ buổi sáng-thế” (Kh 13:8).
Trong những ý định về sự vĩnh-cửu, Đức Chúa Trời đã quyết định sáng tạo một thế giới sẽ gồm có những con người được dựng nên theo hình ảnh Đức Chúa Trời. Đức Cha có liên-quan trong sự sáng tạo (Sa 1:1; IIVua 19:15; Công 4:24), nhưng Đức Chúa Con (Gi 1:1-3, 10; Côl 1:16; Hêb 1:2) và Đức Thánh Linh (Sa 1:2; Thi 104:30) cũng có liên-quan.
Đức Chúa Trời không tạo ra một thế giới để đáp ứng nhu-cầu của Ngài vì Ngài không cần bất cứ điều gì nhưng để Ngài có thể chia-sẻ tình yêu Ngài với những tạo vật mà không giống như các thiên-sứ, được dựng nên theo hình ảnh Đức Chúa Trời và có thể tự nguyện đáp-ứng với tình yêu của Ngài.
Đức Chúa Trời quyết định rằng Con sẽ đến trên đất và chịu chết vì tội-lỗi thế-gian, và Chúa Giê-xu đã đến để làm theo ý muốn của Cha (Gi 10:17-18; Hêb 10:7). Những lời Chúa Giê-xu phán đều đến từ Cha (Gi 14:24) và những việc Ngài làm đều đã được Cha giao cho (Gi 5:17-21,36; Công 2:22) và được Thánh Linh ban quyền-năng (Sa 10:38). Con làm vinh-hiển Cha (Gi 14:13; Gi 17:1,4) và Thánh Linh làm vinh-hiển Con (Gi 16:14). Các Ngôi của Ba Ngôi Thánh đồng-công với nhau để thực hiện ý muốn thiêng-liêng.
Theo Êph 1:3-14 kế hoạch cứu-rỗi mang tính Ba Ngôi:
Chúng ta được Cha chọn lựa (c.3-6), được Con cứu-chuộc (c.7-12) được Thánh Linh ấn-chứng (c.13-14) [8] và tất cả mọi điều này là để ngợi-khen vinh-hiển của Đức Chúa Trời (c.6,12,14). Cha đã ban cho Con quyền ban sự sống đời-đời cho những ai Ngài đã giao cho Con (Gi 17:1-3). Mọi điều này đã được hoạch định trước khi có một thế giới!
Thật quan-trọng để thấy rằng cả Ba Ngôi ở trong Đức Chúa Trời dự phần trong sự cứu-rỗi tội-nhân hư-mất. Nói về Đức Chúa Cha, tôi đã được cứu khi Ngài nhân từ chọn tôi trong Đấng Christ trước khi sáng-thế, nhưng tôi không biết gì về sự lựa chọn thiêng-liêng mãi đến sau khi tôi được thay đổi [9]
Nói về Đức Chúa Con, tôi đã được cứu khi Ngài chết thay tôi trên thập-tự giá, và tôi biết lẽ-thật tuyệt vời đó từ những ngày đầu của đời tôi. Nhưng nói về Đức Thánh Linh, tôi đã được cứu vào 5/1945 khi Thánh Linh Đức Chúa Trời lên-án tôi và tôi tin nhận Chúa Giê-xu Christ. Khi đó điều mà Đức Chúa Trời đã hoạch định từ trước vô cùng đều xảy ra trong đời tôi.
Sự sanh thuộc-linh là điều gì đó giống như sự sanh con người: Bạn kinh-nghiệm nó nhưng phải mất thời gian để hiểu nó! Xét cho cùng, tôi sẽ không biết ngày sinh của tôi nếu ai đó không cho tôi biết. Chính sau khi chúng ta được sinh trong gia đình của Đức Chúa Trời thì sự kỳ diệu về điều đó đều được bày-tỏ cho chúng ta từ Lời Chúa và khi ấy chúng ta muốn chia-sẻ điều đó với người khác.
Khi bạn tìm cách thăm dò chiều sâu của những ý định thiêng-liêng đời-đời, bạn sẽ bị thất bại. Nhưng đừng nản lòng, vì qua bao thế kỷ, các học-giả đức hạnh và tin kính đã bất đồng về những suy-đoán và kết luận của họ. Một trong những giáo-sư thần-học viện của tôi thường nhắc nhở chúng tôi: “Cố tìm cách giải thích những điều này thì các bạn có thể mất trí, nhưng cố tìm cách bỏ qua chúng thì bạn sẽ mất linh-hồn mình.”
Môi-se đã nói điều đó hay nhất: “Những sự bí mật thuộc về Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta, nhưng những sự được bày-tỏ thuộc về chúng ta, và con cháu chúng ta đời-đời, để chúng ta có thể làm theo mọi lời của luật-pháp này” (Phuc 29:29 NKJV). Điều quan-trọng không phải là biết mọi điều Đức Chúa Trời biết nhưng là làm mọi điều Đức Chúa Trời bảo chúng ta làm. “Vì chúng ta biết có giới hạn” (ICôr 13:9).
2. Sáng-thế ký: Sự Cứu-Chuộc được hứa ban.
Khi Đức Chúa Trời viết Kinh Thánh, Ngài không ban cho chúng ta một cuốn sách thần-học nặng nề được chia thành những phân đoạn mang nhãn hiệu Đức Chúa Trời, sự sáng tạo, loài người, tội-lỗi, v. v. . Ngược lại, Ngài ban cho chúng ta một câu chuyện, một ký thuật bắt đầu trong quá-khứ vĩnh-hằng và kết thúc trong tương lai vĩnh-hằng.
Đó là một câu chuyện về Đức Chúa Trời cùng những cách Ngài đối-xử với mọi loại người và cách họ đáp ứng với Lời Ngài. Khi chúng ta đọc những ký-thuật này, chúng ta học rất nhiều về Đức Chúa Trời, chính chúng ta và thế giới của chúng ta, và chúng ta khám-phá rằng câu chuyện của cá-nhân chúng ta được tìm thấy đâu đó trong những trang Kinh Thánh. Nếu bạn đọc đủ lâu và đủ thành thật, bạn sẽ gặp chính mình trong Kinh Thánh.
Trong những bản dịch Kinh Thánh của chúng ta thì Sáng-thế ký có 50 chương, nhưng nguyên bản Hê-bơ-rơ không được phân chia. Sau khi mô-tả sự sáng tạo (Sa 1:1-2:3), Môi-se liệt kê 11 “thế hệ” tạo nên ký-thuật Sáng-thế ký: Trời và đất (Sa 2:4-4:26), A-đam (Sa 5:1-6:8), Nô-ê (Sa 6:9-9:29), các con trai của Nô-ê, Sem, Cham và Gia-phết (Sa 10:1-11:9) với một sự nhấn mạnh về Sem, tổ-phụ của dân Xê-mít (Sa 11:10-26), Tha-rê, cha của Áp-ra-ham (Sa 11:27-25:11) Ích-ma-ên (Sa 25:12-18), Y-sác (Sa 25:19-35:29), Ê-sau (Sa 36:1-8) cũng là Ê-đôm (Sa 36:9-37:1) và Gia-cốp (Sa 37:2-50:26). Đây là những cá-nhân được giới thiệu trong Sáng-thế ký.
• Bảy chương đầu của Sáng-thế ký đề-cập đến loài người nói chung và tập trung vào những sự-kiện lớn: sự sáng tạo (c.1-2), sự sa ngã của loài người và những hậu quả của nó (c.3-5), Cơn Nước Lụt (c.6-9) và sự chống nghịch tại Ba-bên (c.10-11).
• Phần còn lại của Sáng-thế ký tập trung vào Y-sơ-ra-ên nói riêng (c.12-50) và tường-thuật đời sống của 4 nhân-vật vĩ đại: Áp-ra-ham (Sa 12:1-25:18), Y-sác (Sa 25:19-27:46), Gia-cốp (Sa 28:1-36:43), và Giô-sép (Sa 37:1-50:25) [10]. Chúng ta gọi những người này là “các tộc-trưởng” vì họ là tổ-phụ lập nên dân-tộc Hê-bơ-rơ.
Khi bạn nghiên-cứu Sáng-thế ký, hãy nhớ rằng Môi-se đã không viết một lịch-sử chi-tiết về mỗi người hay mỗi sự-kiện. Ông chỉ ghi lại những sự việc giúp ông đạt đến mục-đích của mình, là để giải thích nguồn gốc của mọi sự, đặc biệt là nguồn gốc của dân-tộc Do-thái. Sa 1:1-11:33 là một ghi-chép về sự thất-bại, nhưng với sự kêu-gọi Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời đã tạo một khởi đầu mới.
Tôi-lỗi loài người đã đem đến sự rủa-sả của Đức Chúa Trời (Sa 3:14, 17; Sa 4:11), nhưng giao-ước nhân-từ của Đức Chúa Trời với Áp-ra-ham đã đem đến phước hạnh cho cả thế giới (Sa 12:1-3).
Bạn cũng sẽ để ý trong sự ghi-chép của Sáng-thế ký, khi con người làm điều tồi tệ nhất và đi đến chỗ thấp nhất thì Đức Chúa Trời ban cho con người một khởi đầu mới.
Tiến-sĩ G. Campbell Morgan nói rằng chu kỳ trong Sáng-thế ký là “thế-hệ, sự suy đồi và sự đổi mới” [11] Ca-in đã giết A-bên, nhưng Đức Chúa Trời ban Sết để tiếp tục dòng dõi tin-kính. Đất trở nên đầy bạo lực và gian ác, vì vậy Đức Chúa Trời đã tiêu diệt loài người nhưng chọn Nô-ê và gia đình ông để thực hiện công việc Ngài.
Tại U-rơ của xứ Canh-đê ngoại đạo, Đức Chúa Trời đã kêu-gọi Áp-ra-ham với Sa-ra và ban-cho họ một con trai. Y-sác, và tương lai về kế-hoạch cứu-rỗi của Đức Chúa Trời tùy thuộc vào con trai ấy. Y-sác và Rê-bê-ca có 2 con trai, Ê-sau và Gia-cốp nhưng Đức Chúa Trời từ chối Ê-sau và chọn Gia-cốp để xây dựng 12 chi phái Y-sơ-ra-ên và hưởng những phước hạnh của giao-ước.
Nói cách khác, từ đầu đến cuối, Sáng-thế ký là câu chuyện về ý muốn tối-cao và ân-điển chọn lựa của Đức Chúa Trời. Điều này không gợi ý rằng những người trong c âu chuyện chỉ là những rô-bốt, vì họ đã phạm những lỗi lầm và thậm chí tìm cách ngăn trở những kế-hoạch của Đức Chúa Trời. Nhưng mỗi khi con người chống lại phép-tắc của Đức Chúa Trời thì Ngài đều tể-trị và thực hiện những mục đích thiêng-liêng của Ngài.
“Ý định của Đức Giê-hô-va được vững lập đời-đời, những kế-hoạch của lòng Ngài còn đến mọi thế-hệ” (Thi 33:11 NKJV).
Điều bắt đầu trong Sáng-thế ký được phát triển suốt Kinh Thánh và sau đó tìm thấy sự hoàn thành của nó trong sách Khải-huyền, như bạn có thể thấy từ tóm tắt này.
Sáng-thế ký | Khải-huyền |
- Trời và đất bắt đầu | - Trời và đất mới |
- Khu vườn đầu tiên, cây sự sống được canh giữ | - “Thành là khu vườn” và cây sự sống có thể sử dụng |
- Hôn nhân đầu tiên | - Hôn nhân cuối cùng, hôn nhân của Chiên Con |
- Sa-tan cám dỗ Ê-va phạm tội | - Sa-tan bị ném vào hồ lửa |
- Sự chết bước vào hiện trường | - “Không có sự chết” |
- Ba-by-lôn được xây dựng | - Ba-by-lôn bị tiêu diệt |
- Đấng Cứu Chuộc được hứa ban | - Đấng Cứu Chuộc cai trị |
