8. HÃY LẮNG NGHE TIẾNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI (Xu 19:1-20:21)
Khi...
...Đức Chúa Trời phán với Môi-se ở bụi gai cháy, Ngài ban-cho ông một lời-hứa đầy khích-lệ: “Khi ngươi đem dân-sự ra khỏi Ai-cập, các ngươi sẽ hầu-việc Đức Chúa Trời trên núi này” (Xu 9:12 NKJV). Lời-hứa đó giờ đây đã được ứng-nghiệm. Dân Do-thái đang ở tại núi Si-nai, “núi của Đức Chúa Trời”, (c.1 Xu 4:27; Xu 18:5; Xu 24:13), và sẽ cắm trại ở đó trong 7 tháng tiếp theo [70]. Đức Chúa Trời đã cứu-chuộc dân-sự Ngài, và giờ đây Ngài sẽ tuyên-bố họ thuộc về Ngài và sẽ bắt đầu một mối liên-hệ giao-ước với họ (Xu 19:1-24:17) y như lời Ngài đã hứa (Xu 6:6-7).
Có ít nhất 8 lần [71] Môi-se đã xin phép Pha-ra-ôn để dắt dân-sự vào đồng vắng nơi họ có thể thờ-phượng Đức Giê-hô-va, và mỗi lần như thế Pha-ra-ôn đều từ chối. Nhưng giờ đây Y-sơ-ra-ên sẽ gặp Đức Chúa Trời của họ tại núi thánh và th-phượng Ngài. Nhiều việc kỳ diệu đã xảy ra tại Si-nai ngày ấy, nhưng việc vĩ đại nhất đó là dân-sự Đức Chúa Trời đã nghe tiếng của Đức Chúa Trời phán trực tiếp với họ.
“Có việc nào lớn như việc này đã xảy ra, hay người ta có nghe việc gì giống như vậy chăng? Có dân-tộc nào khác nghe tiếng Đức Chúa Trời phán ra từ lửa như các ngươi đã nghe mà còn sống chăng?” (Phuc 4:33; Phuc 5:23-27).
Khi Đức Chúa Trời phán với dân-sự Ngài, thì bởi ân-điển, Ngài đã kêu-gọi họ đến một đời sống rất đặc biệt.
1. Một đời sống trưởng-thành (Xu 19:1-4)
Nếu tự-do không dẫn đến sự trưởng-thành, vậy chúng ta sẽ đi đến chỗ bị giam cầm trong một ách nô-lệ còn tồi tệ hơn điều chúng ta đã có trước đó, một ách nô-lệ từ bên trong chớ không phải từ bên ngoài. Bị một đốc công Ai-cập bắt làm nô-lệ cũng đủ tồi tệ, nhưng sẽ tồi tệ hơn khi một người tự nô-lệ hóa mình và trở nên đốc công của chính mình.
Môi-se đã đi lên núi để gặp Đức Chúa Trời, và ông đã đi xuống để chia-sẻ với dân-sự điều Đức Chúa Trời đã dạy bảo ông [72] Hình ảnh của sự trưởng-thành mà Đức Chúa Trời sử dụng là hình ảnh của chim ưng, mang con nó trên đôi cánh và dạy cho chúng sự tự-do tuyệt vời của việc bay lượn. Môi-se đã sử dụng hình ảnh tương tự trong bài ca ông dạy cho dân Y-sơ-ra-ên vào lúc cuối đời của ông. Hãy đọc kỹ (Phuc 32:10-12). Loài chim ưng đã dạy chúng ta điều gì về một đời sống trưởng-thành? [73]
Vào giai đoạn nào đó trong sự phát triển của chim ưng con, những chim ưng cha mẹ đã phá vỡ chiếc tổ ấm cúng và buộc những chim ưng con phải bay lên. Những chú chim con có thể chẳng lo-lắng khi rời bỏ chiếc tổ an-toàn, nhưng chúng phải học cách bay nếu chúng muốn thực hiện những mục-đích của mình trong cuộc đời. Những chim lớn ở gần các chim non, và nếu chim non rơi xuống thì chim mẹ sẽ mang chúng trên đôi cánh mạnh mẽ của mình cho đến khi chim non biết cách sử dụng đôi cánh của chúng, lướt trên những luồng khí, và tận hưởng những khả năng mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng.
Chim ưng con là ví-dụ minh họa cho 3 khía-cạnh của sự tự-do: sự tự-do được ra khỏi (chúng được ra khỏi tổ, điều mà đối với chúng ta là sự cứu-chuộc); sự tự-do ở bên trong