Ba Ngôi Thiên Chúa Tác giả: Viện Thần Học Việt Nam
Chương 7: THẦN TÍNH CỦA CHÚA CỨU THẾ GIÊ-XU
(The Deity of Christ)
Người...
...ta kể rằng khi Thống chế Ney trình diện hoàng đế Napoleon sau khi điều khiển cuộc triệt thoái thành công khỏi Moscow, hoàng đế đã ôm chầm lấy ông mà kêu lên rằng: “Người can đảm hơn hết trong nhưng người can đảm”.
Nhưng người can đảm nhất phải là người Ga-li-lê quê mùa đã bình tĩnh ký bản án tử hình cho mình trước mặt Hội đồng tôn-giáo Do-thái khi nhìn nhận mình là Con Thượng Đế. Hội đồng Do-thái giáo đã lên án xử tử Chúa vì họ tin Ngài là kẻ phạm thượng và là tên bịp bợm. Ngài bị đóng đinh vì tuyên-bố mình là con Thượng Đế, nghĩa là khẳng định thần-tính của mình. Họ nói với tổng trấn Phi lát, “Chúng tôi có luật, theo đó hắn phải chết vì tự xưng mình là Con Đức Chúa Trời” (GiGa 19:7).
Chúa Giê-xu có thể đã giữ được mạng sống nếu Ngài không một mực quả quyết rằng Ngài là con Thượng Đế, nhưng Ngài không chịu chối bỏ sự thật, dầu cho phải chịu đau đớn và chết cái chết nhục nhã của tên phạm-nhân trên thập-tự giá.
Lời xưng nhận của Ngài là môt xưng nhận quan-trọng hơn hết. Trước đó một năm, Phi-e-rơ đã từng xưng-nhận như vậy, nhưng bây giờ ông đang ở ngoài kia chối Chúa mình, vì mạng sống ông bị đe dọa. Nếu được hỏi ý kiến, chắn hẳn Phi-e-rơ đã khuyên Chúa Giê-xu nên tạm giấu tông tích mình trong đêm hãi hùng đó. Nhưng Chúa Giê-xu không chịu thỏa hiệp. Ngài xưng mình là Con Thượng Đế, và không chút nao núng khi bị đem ra thử thách. Quả thật Ngài là vị anh hùng trên tất cả mọi anh hùng.
Chúa Giê-xu chết vì đã xưng mình là Con Thượng Đế, có bằng chứng nào hậu thuẫn cho lời tuyên-bố đó, một lời tuyên-bố nếu không dối trá thì cũng là táo bạo? Các tác-giả Phúc-Âm đã xác minh điều này.
MỘT ĐẤNG SIÊU PHÀM
(Jesus, a Supernatural Person)
• Do Trinh Nữ Sinh Ra (MatMt 1:22, LuLc 1:34,35)
Chung quanh sự ra đời của Đấng Cứu Thế có một cái gì siêu nhiên mà chúng ta không thể làm ngơ được. Lời tiên-tri nói Ngài là “dòng giống của người nữ”, không phải người nam (SaSt 3:15, LuLc 1:34).
Không có luật di truyền nào có thể giải thích trường hợp này được. Điều này thật phi thường và ý nghĩa đến nỗi trước đó 700 năm, nhà tiên-tri Ê-sai đã tuyên-bố rằng dấu-hiệu chứng cho Đấng Thiên-Sai sẽ là, Ngài sẽ do một trinh nữ sinh ra (ÊsIs 7:14).
Chúa do một người nữ đồng trinh sinh ra, sự-kiện này đã được Thánh Kinh, truyền thống, các bản tín-điều xác nhận, nó lại hoàn toàn phù hợp với những mặt khác của đời sống phi thường của Ngài, điều này đủ chứng-tỏ đó là sự thật.
• Có Sự Hiểu Biết Phi Thường (GiGa 2:24,25,4:16-19, 7:45,46,16:30)
Chúng ta đã biết cha mẹ Chúa Giê-xu rất nghèo, không đủ sức cho Ngài ăn học như người khác. Vậy mà Ngài biết còn nhiều hơn những nhà thông-thái, những học-giả giỏi giang lúc bấy giờ. Khi các vị chính-tế sai người đến bắt Ngài, những người này rất ngạc nhiên trước những lời lẽ khôn-ngoan của Ngài đến nỗi họ ngần ngại không dám bắt Ngài.
Khi người Pha-ri-si hỏi họ tại sao trở về tay không, thì họ đáp rằng “Chưa hề có ai nói như người này” (7:45,46). Người đàn bà Sa-ma-ri rất phục Ngài vì Ngài biết hết đời tư của bà đến nỗi bà bảo bạn bè, “Hãy đến xem ông này, ông ta kể hết mọi chuyện tôi làm, chắc là Đấng Cứu Thế chớ còn ai nữa?” (4:29).
Các môn-đệ của Chúa, những người biết Ngài rõ hơn ai hết, đã thưa với Ngài trong đêm cuối cùng Ngài còn ở với họ, “Bây giờ chúng tôi biết thầy biết hết mọi việc” (16:30).
• Có Quyền Năng Phi Thường
Chúa Giê-xu trưng những phép-lạ Ngài làm để minh-chứng Ngài là Đấng siêu phàm. Ngài nói: “những việc ta đã nhân danh Cha mà làm, chúng làm-chứng về ta… Nếu ta không là công việc của Cha ta, thì đừng tin ta. Nhưng nếu ta đã làm, thì dù các ngươi không tin ta, cũng hãy tin việc của ta” (GiGa 10:25,37,38).
Phúc-Âm ghi lại không dưới 36 phép-lạ. Còn bao nhiêu phép-lạ nữa không có chép thì chúng ta không biết, nhưng bao nhiêu đó cũng đủ chứng-tỏ quyền-năng phi thường của Ngài.
-Quyền Năng Trên Bệnh Tật (LuLc 4:39)
Ngài chữa lành bệnh tật, kể cả những chứng nan y như phung cùi. Ngài khiến kẻ điếc được nghe, kẻ câm được nói, kẻ què được đi.
-Quyền Năng Trên Thiên Nhiên (MatMt 8:26,27,14:25, LuLc 24:51)
Sóng gió đều vâng lệnh Ngài. Ngài vượt luật trọng lực mà bước đi trên mặt nước, và cuối cùng, Ngài đã thăng-thiên lên khỏi các đám mây.
-Quyền Năng Trên Ma Quỷ (MacMc 5:8-13, LuLc 4:31-36)
Cả thế giới thần-linh cũng phải phục-tùng lời Ngài. Ngài đã đuổi cả một đoàn quân quỷ ra khỏi một người khốn khổ, và cho chúng nhập vào bầy heo 2000 con khiến chúng phóng xuống biển chết chìm hết.
-Quyền Năng Trên Sự Chết (MacMc 3:35,41-42, LuLc 7:12-15, GiGa 11:32,43,44)
Kinh Thánh ghi lại ba trường hợp Chúa khiến người chết sống lại: Con gái Giai-ru, mới chết có vài giờ, con trai bà góa ở Na-in, trong lúc đám tang đang đưa quan tài cậu ta đến phần mộ, và La-xa-rơ, môn-đệ yêu quý của Ngài, đã chôn được bốn ngày.
• Sự Chết Và Phục Sinh Của Ngài (GiGa 10:18)
Khi người ta xin Chúa một dấu lạ để chứng-tỏ Ngài là Con Thượng Đế, Ngài lấy hình-ảnh Giô-na để biểu minh cho sự chết và phục-sinh của Ngài (Mat Mt 12:38-40). Ngài chẳng những có thể nói trước sự phục-sinh của Ngài mà còn thực hiện được. Điều đó chứng-minh hùng hồn rằng Ngài có quyền-năng thắng vượt cái chết và phần mộ, là môt điều chưa từng được chứng-kiến giữa nhân-loại.
• Thẩm Quyền Lạ Lùng Của Ngài (Mat Mt 7:29)
Nhiều lần Kinh Thánh nói rằng người ta ngạc nhiên vì thấy Chúa “nói có thẩm-quyền, chớ không như các thầy thông-giáo”.
Thẩm-quyền đó ở đâu ra, nó khác các thầy thông-giáo thế nào?
Có 4 nguồn thẩm-quyền:
(1) Thẩm-quyền của lời-chứng (testimony) do sự việc đã được kinh-nghiệm.
(2) Thẩm-quyền của ý kiến (opinion) do học nhiều biết rộng.
(3) Thẩm-quyền của địa-vị (position) do được công nhận.
(4) Thẩm-quyền của cảm-thúc (inspiration) - do trực giác.
Đôi khi không có sẵn sự-kiện và kinh-nghiệm để làm bằng-chứng trực tiếp, người ta lấy ý kiến của chuyên viên làm bằng-chứng (Circumstantial evidence). Chứng đó đúng hay sai là tùy phẩm tính của người chứng. Bằng-chứng tùy cơ có thể tăng phần giá-trị tùy theo địa-vị của người chứng. Người đó có thể là nhân viên công-quyền hay thành viên ban giảng-huấn của một trường đại học nổi tiếng.
-Thẩm-quyền của các thầy thông-giáo tùy thuộc phần lớn vào học vấn của họ khiến họ thành những chuyên viên về luật-pháp. Họ cũng được công-nhận vì là thành-viên của Hội đồng Tôn-giáo và giữ những chức-vị cao.
-Thẩm-quyền của Chúa Giê-xu không lệ thuộc vào ý kiến hay địa-vị của người ta. Ngài không được công nhận là học-giả, chẳng hề được cử giữ chức-vụ nào. Như vậy, thẩm-quyền của Ngài chỉ do lời vô ngộ của Thượng Đế và Thánh Linh là Đấng cảm-thúc lời ấy làm-chứng cho.
Điều này khiến cho lời Ngài nói có trọng lượng hơn là thẩm-quyền của một học-giả, hay uy tín của một nhân viên Công Hội. Người ta đã công kích thẩm-quyền đó khi Ngài tuyên-bố mình có quyền tha-tội. Người Pha-ri-si đã chủ trương rất đúng rằng chỉ Thượng Đế mới có quyền tha-tội. Như vậy Chúa Giê-xu phải là Thượng Đế, bằng không Ngài chỉ là tên đại bịp.