top of page

HungT
Mar 20, 2026
CHỨNG-ĐẠO
Tác-giả: Viện Thần-Học Việt-Nam.
CHƯƠNG I: ĐỂ THÀNH CÔNG TRONG VIỆC CHỨNG-ĐẠO
1.-Chứng-đạo viên phải biết chắc đã được cứu-rỗi.
2.-Chứng-đạo viên phải thông-biết Kinh Thánh.
3.-Chứng-đạo viên phải có lòng yêu-thương người hư-mất.
4.-Chứng-đạo viên phải là người cầu-nguyện.
Qua các sách Phúc-Âm và sách Công-vụ các sứ-đồ, ta biết mục-đích của Thiên Chúa ngay lúc bắt đầu thời đại ân-điển là mỗi người Cơ-đốc phải trở nên một chứng-nhân kết quả. Khi Chúa Cứu Thế chọn các môn-đệ, Ngài chọn với một mục-đích duy nhất là huấn-luyện họ thành những tay đánh lưới người: “Các con hãy theo ta! Ta sẽ đào luyện các con thành người cứu vớt đồng loại” (Mat Mt 4:1-25 BDY).
Chẳng những Chúa muốn mỗi Cơ-đốc nhân đều trở nên người truyền-bá Phúc-Âm, mà còn muốn họ là người Truyền-bá Phúc-Âm kết quả: “Ta hứa quả quyết với các con, ai tin ta sẽ làm những việc ta làm, lại làm việc lớn hơn nữa...” (GiGa 14:12 BDY).
Để trở thành người truyền-bá Phúc-Âm có kết quả, ta phải đáp-ứng một số điều-kiện cần thiết và quan-trọng sau đây:
CHỨNG-ĐẠO VIÊN PHẢI BIẾT CHẮC MÌNH ĐÃ ĐƯỢC CỨU-RỖI.
Nếu ta còn nghi ngờ về sự cứu-rỗi của chính mình, ta không thể đi ra giúp người khác về con đường cứu-rỗi. Nếu ta sắp bị chết đuối, ta không thể giúp cho người đang chết chìm. Chỉ khi nào chân ta đứng vững trên vầng đá, ta mới có thể đưa tay cứu giúp người khác. Cũng vậy, chứng-đạo viên trước hết phải kinh-nghiệm sự cứu-rỗi trong Chúa Cứu Thế, nhiên hậu mới có thể chia sẽ từng-trải đó cho người khác.
Việc chứng-đạo phải được bắt đầu từ tấm-lòng nóng cháy do Thánh Linh thúc đẩy. Vì thế, người truyền-bá Phúc-Âm phải là một tạo vật mới trong Chúa Cứu Thế (IICôr2Cr 5:17). Người phải biết chắc mình được sự sống vĩnh viễn và đã “vượt khỏi sự chết mà đến sự sống” (GiGa 5:24). Sự biết chắc này phải được biểu-lộ qua lòng, trí và thái-độ của chứng-đạo viên trong lúc làm-chứng cho người khác.
Vậy mỗi chứng-đạo viên phải biết chắc sự thật này: “... nếu một người chẳng sanh lại, thì không thể thấy được nước Đức Chúa Trời” và cũng không thể đi ra chứng-đạo.
CHỨNG-ĐẠO VIÊN PHẢI BIẾT KINH THÁNH.
Kinh-nghiệm cho thấy, Đức Chúa Trời chỉ đại dụng những chứng-đạo viên thông hiểu Thánh Kinh cho việc truyền--bá Phúc-Âm. Vì “đức-tin đến bởi sự người ta nghe, mà người ta nghe, là khi lời của Đấng Christ được rao giảng” (RoRm 10:17). Chứng-đạo viên được truyền-lệnh “hãy giảng đạo (lời Chúa)” (IITim2Tm 4:2). Chứng-nhân phải là người “vừa đi vừa khóc đem hạt giống (của lời Đức Chúa Trời) ra rải” (ThiTv 126:6; LuLc 8:11).
Loài người “được tái-sinh không phải do sự sống dễ hư hoại của tổ-tiên truyền lại, nhưng do Lời Sống bất diệt của Thượng-Đế” (IPhi 1Pr 1:23 BDY). Chứng-đạo viên, giống như A-bô-lô, phải là người “uyên bác Thánh Kinh” (CôngCv 18:24 BDY). Hoặc giống như Phao-lô, chỉ biết “giảng luận Thánh Kinh, giải thích và minh-chứng Chúa Cứu Thế phải chịu thống khổ, chịu chết và sống lại” (CôngCv 17:2-3 BDY).
Chứng-đạo viên chẳng những phải thông biết Kinh Thánh mà còn phải tin vào quyền-năng của lời Đức Chúa Trời. Ngày xưa, khi Sa-ra tỏ thái-độ cười cợt không tin lời Đức Chúa Trời, Ngài đã quở trách: “Há có điều chi Đức Giê-hô-va không làm được chăng?” (SaSt 18:14). Vậy để trở thành chứng-nhân kết quả, ta phải tin vào quyền-năng của lời Đức Chúa Trời. Nếu người hư mất là kẻ phạm trọng tội, ta hãy đọc cho người nghe Lời Kinh Thánh này:
“Đây là lời trung thực, đáng được mọi người tin nhận: Chúa Cứu Thế Giê-xu đã xuống trần gian để cứu vớt người tội-lỗi. Trong những người được cứu, ta nặng tội nhất” (ITim1Tm 1:15 BDY).
Nếu người hư-mất là kẻ sát nhân, hãy dùng Lời Thánh Kinh an ủi người:
“Đức Giê-hô-va phán: Bây giờ hãy đến, cho chúng ta biện luận cùng nhau. Dầu tội các ngươi như hồng điều, sẽ trở nên trắng như tuyết; dầu đỏ như son, sẽ trở nên trắng như lông chiên” (ÊsIs 1:18).
Nếu là người bị ruồng bỏ và bị khai trừ, hãy đọc cho người nghe Lời Thánh Kinh này:
“Ta đến trần-gian để tìm và cứu nhưng người lầm lạc” (LuLc 19:10).
“Lời Thượng-Đế sống động và đầy năng lực, s ắc hơn gươm hai lưỡi, mổ xẻ hồn-linh, xương tủy, phân tích tư tưởng và ước vọng trong lòng” (HêbDt 4:12 BDY). Vậy chứng-đạo viên phải cầm gươm Thánh Linh là Lời Thượng-Đế mới có thể “dắt đem nhiều người về sự công-bình” (ĐaDn 12:3).
CHỨNG-ĐẠO VIÊN PHẢI CÓ LÒNG YÊU--THƯƠNG LINH-HỒN HƯ MẤT.
Có người đã nói: “Một người có thể là y-sĩ đại tài mà không cần yêu-thương bệnh nhân, có thể trở thành luật-sư nổi tiếng mà không cần yêu-thương thân chủ, có thể là một thương-gia thành công mà không cần yêu thương khách hàng. Tuy nhiên, người đó không thể trở thành một chứng-nhân kết quả nếu không có lòng yêu-thương linh-hồn hư-mất”.
Chúa Cứu Thế Giê-xu là người truyền-bá Phúc-Âm kết quả, vì Ngài có lòng yêu-thương vô hạn đối với người hư-mất.
“Thấy nhân dân đông đảo, Chúa động lòng thương-xót vì họ yếu đuối khốn khổ, tản lạc bơ-vơ chẳng khác đàn chiên không có người chăn. Chúa bảo các môn-đệ: Mùa gặt thật trúng, song thợ gặt quá ít.” (MatMt 9:36, 37 BDY).
Ngài đã khóc cho thành Giê-ru-sa-lem (LuLc 19:41), Ngài than thở vì thành Giê-ru-sa-lem đã khước từ cơ-hội Đức Chúa Trời dành cho mình:
“Giê-ru-sa-lem! Giê-ru-sa-lem! Thủ đô đã giết các nhà tiên-tri, và ném đá sát hại các sứ-giả của Thượng-Đế! Đã bao lần ta muốn tập hợp các con như gà mẹ túc con về ấp ủ dưới cánh, nhưng chẳng ai nghe” (Mat Mt 23:37 BDY).
Chúa Giê-xu là chứng-đạo viên gương mẫu.
Ngài quan-tâm từng người và nhiều người. Ngài đã động lòng thương-xót đối với các người thu-thuế như Xa-chê và Ma-thi-ơ, với thiếu-phụ Sa-ma-ri, với đoàn dân đông. Ngài đến để “tìm và cứu kẻ bị hư-mất”, Ngài đã bày-tỏ tình yêu-thương và mang sự cứu-rỗi đến cho cả tên cướp hấp hối trên thập-tự giá.
Nhà lãnh tụ Môi-se cũng động lòng thương xót dân-sự:
“Vậy, Môi-se trở lên Đức Giê-hô-va mà thưa rằng: Ôi! dân sự này có phạm một tội trọng, làm cho mình các thần bằng vàng; nhưng bây giờ xin Chúa tha tội cho họ! Bằng không hãy xoá tên tôi khỏi sách Ngài đã chép đi” (XuXh 32:31, 32).
Tiên-tri Giê-rê-mi đã than khóc cho tội-lỗi Y-sơ-ra-ên:
“Ôi! ước gì đầu tôi là suối nước, mắt tôi là nguồn luỵ! hầu cho tôi vì những kẻ bị giết của con gái dân ta mà khóc suốt ngày đêm” (GiêGr 9:1).
Phao-lô luôn thương-yêu người hư-mất:
“Tôi nói thật trong Đấng Christ, tôi không nói dối, lương-tâm tôi làm-chứng cho tôi bởi Đức Thánh Linh: tôi buồn bực lắm, lòng tôi hằng đau đớn. Bởi tôi ước ao có thể chính mình bị dứt bỏ, lìa khỏi Đấng Christ, vì anh em bà con tôi theo phần xác” (RôRm 9:1-3).
Ông đã nói những lời chân-thành này cho các trưởng-lão Ê-phê-sô:
“Vậy anh em phải đề cao cảnh-giác; đừng quên tôi đã đổ nhiều nước mắt khuyên bảo mọi người, ngày cũng như đêm...” (CôngCv 20:31 DBY).
Các tín-hữu đầu tiên cũng động lòng trắc ẩn đối với người hư-mất. Phi-e-rơ và Giăng đã bày-tỏ thái-độ đó cho người què tại cửa Đẹp. Phi-líp đi đến quốc gia “thù nghịch” để truyền-bá Phúc-Âm cho người Sa-ma-ri (8:4-8). Phao-lô và Si-la chia-sẻ Phúc-Âm cứu-rỗi cho người giám-ngục.
Henry Martin đã kêu lớn: “Tôi muốn được đốt cháy lên vì cớ Đấng Christ!”
John Knox cầu xin: “Lạy Chúa, xin cho con xứ Ái-nhĩ-lan. Bằng không xin Chúa cho con qua đời”.
John Welch tuyên-bố: “Tôi mệt lã vì đã đuổi theo linh-hồn kẻ bị hư-mất”.
CHỨNG-ĐẠO VIÊN PHẢI LÀ NGƯỜI CẦU-NGUYỆN.
Một người Cơ-đốc không cầu-nguyện là người Cơ-đốc không có quyền-năng, vì bị cắt đứt với Nguồn của sức mạnh và sự khôn-ngoan. Biết bao lần ta đã không nhớ lời này: “Anh em không được điều mình mong muốn vì anh em không cầu xin Chúa” (GiaGc 4:2DBY).
Chứng-đạo viên sẽ không chinh-phục được linh-hồn tội-nhân nếu thiếu sự cầu-nguyện.
-Ta có thể cầu-nguyện cho được am-hiểu lời Đức Chúa Trời: “Xin Chúa mở mắt tôi, để tôi thấy sự lạ-lùng trong luật-pháp của Chúa” (Thi Tv 19:18).
-Cầu-nguyện cho được biết ai là người ta sẽ làm-chứng, như Thánh Linh đã nói với Phi-líp: “Con tiến lên! Đuổi cho kịp xe đó” (CôngCv 8:29 BDY).
-Cầu-nguyện cho Chúa Thánh Linh nhắc ta nhớ những câu gốc thích hợp trong lúc làm-chứng. Chúa Cứu Thế Giê-xu đã hứa: “Nhưng Đấng An-ủi là Thánh Linh mà Cha nhân danh ta sai đến, sẽ dạy dỗ các con mọi điều, nhắc các con nhớ mọi lời ta đã nói” (GiGa 14:26 BDY).
-Cầu-xin Đức Chúa Trời ban quyền-năng cho sứ--điệp Phúc-Âm. Có quá nhiều việc ta làm một cách máy móc và không đạt hiệu quả vì thiếu sự cầu-nguyện. Do đó ta chẳng những xin Thánh Linh hướng dẫn ta sử dụng đúng lời Đức Chúa Trời, mà cùng lúc cũng cầu-xin Đức Chúa Trời ban quyền-năng trên sứ-điệp Phúc-Âm ta trình-bày.
-Sau cùng ta cầu-nguyện cho tân tín-hữu. Công việc truyền bá Phúc-Âm không chấm dứt ở lúc thân-hữu tiếp nhận Chúa, mà vẫn còn tiếp tục qua sự chăm-sóc và cầu-nguyện cho họ. Một trong những công tác chính yếu trong chức-vụ của Phao-lô là cầu-nguyện không thôi cho những người ông dìu dắt về với Chúa. Chứng-đạo viên cũng phải là người như thế.
Chúa Cứu Thế Giê-xu đã sai chúng ta “đến các dân-tộc ấy để mở mắt họ, dìu dắt họ từ tối tăm qua sáng láng, từ quyền lực Sa-tan quay về Thượng-Đế” (CôngCv 26:18). Ta không thể chu-toàn việc Chúa giao nếu không nhờ sự cầu-nguyện.
CHƯƠNG II: VAI-TRÒ CỦA THÁNH LINH TRONG VIỆC CHỨNG-ĐẠO.
1.-Lời-hứa ban Thánh Linh.
2.-Sự đầy-dẫy Thánh Linh.
3.-Sự hướng dẫn của Thánh Linh.
4.-Bí quyết đầy-dẫy Thánh Linh.
Không có Thánh Linh và quyền-năng Ngài thì không thể thực hiện công tác truyền-bá Phúc-Âm. Thánh Linh chẳng những được gọi là Đấng An-ủi của Cơ-đốc nhân, mà còn là Đấng cáo trách tội-lỗi để dắt đưa tội-nhân đến với Chúa Cứu Thế.
LỜI-HỨA BAN THÁNH-KINH.
Thánh Kinh Cựu-Ước đã nhiều lần dự-ngôn về lời-hứa ban Thánh Linh:
“Ta sẽ đổ Thần ta trên dòng dõi người, và phước lành ta trên những kẻ ra từ người” (ÊsIs 44:3).
“Ta sẽ không che mặt khỏi chúng nó nữa, vì ta sẽ đổ Thần ta trên nhà Y-sơ-ra-ên. Chúa Giê-hô-va phán vậy” (ÊxeEd 39:29).
“Sau đó, ta sẽ đổ thần ta trên cả loài xác thịt; con trai và con gái các ngươi sẽ nói tiên-tri; những người già cả các ngươi sẽ thấy chiêm bao, những kẻ trai trẻ các ngươi sẽ xem sự hiện thấy. Trong những ngày đó, dầu những đầy tớ trai và đầy tớ gái, ta cũng đổ Thần ta lên” (GioGe 2:28-29).
“Ta sẽ đổ thần của ơn phước và của sự nài xin ra trên nhà Đa-vít” (XaDr 12:10).
SỰ ĐẦY-DẪY THÁNH LINH.
Giăng Báp-tít, người dọn đường cho Chúa Cứu Thế Giê-xu “được đầy-dẫy Thánh Linh từ khi còn trong lòng mẹ” (LuLc 1:15) nên chức-vụ người rất được kết quả.
Chúa Cứu Thế Giê-xu, cũng nhờ được đầy-dẫy Thánh Linh, đã hoàn tất công-trình cứu-chuộc cho nhân-loại. Trước khi xuống thế làm người. Thánh Kinh đã viết rằng:
“Thần của Đức Giê-hô-va sẽ ngự trên Ngài, tức là thần khôn-ngoan và thông-sáng, thàn mưu--toan và mạnh sức, thần hiểu biết và kính-sợ Đức Giê-hô-va” (ÊsIs 11:2)
“Ta sẽ đặt Thần ta trên ngươi, người sẽ tỏ ra sự công-bình cho các dân ngoại” (42:1)
“Thần của Chúa Giê-hô-va ngự trên ta; vì Đức Giê-hô-va đã xức dầu cho ta, đặng giảng tin lành cho kẻ khiêm-nhường” (61:1)
Khi đúng kỳ hạn, Đức Chúa Trời sai Con Ngài xuống thế gian, do một người nữ sinh ra, nhưng không sinh ra theo huyết thống hay tình ý, bèn là do Thánh Linh.
“Sự giáng-sinh của Chúa Cứu Thế Giê-xu diễn tiến như sau: cô Ma-ri đã đính-hôn với Giô-sép, nhưng khi còn là trinh-nữ, nàng chịu-thai do Thánh Linh” (Mat Mt 1:18 BDY)
“Thiên-sứ đáp: Thánh Linh sẽ giáng trên cô, quyền năng Thượng Đế sẽ bao phủ cô, nên Con Thánh sinh ra sẽ được gọi là Con Thượng-Đế” (LuLc 1:35 BDY)
Khi Chúa Cứu Thế Giê-xu chịu báp-têm, Thánh Linh giáng xuống đậu trên vai Ngài như chim bồ câu (Mat Mt 3:16). Sau đó Thánh Linh đưa Chúa vào sa-mạc xứ Giu-đê cho quỷ Sa-tan cám-dỗ (4:1). Chúa về xứ Ga-li-lê, đầy quyền-năng Thánh Linh (LuLc 4:14), Ngài nhờ Thánh Linh để đuổi quỷ (Mat Mt 12:28). Chúa Cứu Thế đã nhờ Thánh Linh hiến dâng thân Ngài làm Sinh tế hoàn toàn cho Đức Chúa Trời (HêbDt 9:14), và Ngài đã sống lại do quyền-năng Thánh Linh (RôRm 8:11).
Chúa Cứu Thế Giê-xu hoàn thành sự cứu-rỗi cho nhân-loại do quyền-năng Thánh Linh, ta cũng phải nhờ quyền-năng Thánh Linh để công-bố Phúc-Âm cứu-rỗi. Trước khi về trời, Chúa Cứu Thế đã cho các môn-đệ biết:
“... Ta đi là ích lợi cho các con, vì nếu ta không đi, Đấng An-Ủi sẽ không đến với các con. Khi ta đi, ta sẽ sai Ngài đến. Khi Ngài đến, Ngài sẽ chứng-tỏ cho nhân loại biết họ lầm lạc trong tội-lỗi, dìu dắt họ trở về đường công-chính và giúp họ hiểu công-lý của Thượng-Đế. Họ lầm lạc trong tội-lỗi vì không chịu tin ta. Họ trở về đường công-chính vì ta dành sự công-chính của ta cho họ khi ta về cùng Cha, dù lúc ấy họ không thấy mặt ta nữa. Họ hiểu được công-lý của Thượng Đế khi Quỷ Vương bị hình-phạt, còn họ được thoát khỏi” (GiGa 16:7-11 BDY).
Do việc Chúa Cứu Thế Giê-xu trở về cùng Đức Chúa Cha mà Thánh Linh được ban xuống, chẳng những để làm Đấng An-ủi của Cơ-đốc nhân, mà còn để cáo-trách thế gian về tội-lỗi, sự công-bình, và sự phán-xét.
Trong ngày Chúa Cứu Thế thăng-thiên, Ngài dạy các môn-đệ đừng vội ra khỏi thành Giê-ru-sa-lem, nhưng phải ở lại chờ đợi điều Cha đã hứa, để được mặc lấy quyền-năng Thánh Linh.
“Nhưng khi Thánh Linh giáng trên các con, các con sẽ nhận được quyền-năng làm-chứng cho ta tại Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, và khắp thế giới” (CôngCv 1:8 BDY).
Công-t ác truyền-bá Phúc-Âm được thực thi theo thứ tự này: Giê-ru-sa-lem và Giu-đê được nghe Phúc-Âm trước nhất. Kế đến Thánh Linh cho phép cơn bắt bớ xảy ra và các tín-hữu di tản khắp nơi. Phi-lip mang Phúc-Âm đến cho người Sa-ma-ri, Phao-lô đem Phúc-Âm khắp thế giới.
Các môn-đệ vâng-lời Chúa họp mặt đông đủ trong ngày lễ Ngũ Tuần. Thánh Linh được ban xuống và tất cả đều đầy-dẫy Thánh Linh, bắt đầu nói những ngoại ngữ tùy theo ân-tứ Thánn Linh.
Do quyền-năng Thánh Linh có nhiều việc lạ lùng xảy ra. Phi-e-rơ, người đã từ chối Chúa ngày trước, bây giờ đứng lên công bố Phúc-Âm. Qua quyền-năng Thánh Linh, Phi-e-rơ giảng-giải về sự chết và sống lại của Chúa Cứu Thế. Người nghe cảm động sâu xa, lòng họ bị cáo trách về tội-lỗi mình, liền hỏi: “Chúng tôi phải làm chi?” Phi-e-rơ đáp: “Anh em phải hối-cải, mỗi người phải nhân danh Chúa Giê-xu chịu báp-têm để được tha tội.” Kết quả trong ngày đó “có độ 3000 người tin Chúa.”
Lần khác, Hội Thánh họp lại đồng lòng cầu-nguyện. Khi đã cầu-nguyện, Thánh Linh lần nữa thăm viếng họ, “nơi nhóm rúng động”-lễ Ngũ tuần thứ hai, và họ đi ra công-bố Phúc-Âm cách dạn dĩ (4:31). Nỗi lo-sợ trước đây của các môn-đệ đã tan biến, họ bỏ ngoài tai lời đe dọa của kẻ thù. Quyền-năng nào đem lại sự thay đổi đó? Quyền-năng Thánh Linh.
Khi lựa chọn các ủy-viên cứu tế, Hội Thánh đầu tiên đã chọn những người được đầy-dẫy Thánh Linh để ủy-thác việc bàn tiệc cho họ. Nhờ vậy “Đạo Chúa phát triển mạnh. Số tín-hữu tại Giê-ru-sa-lem càng ngày càng gia tăng đông đảo. Cũng có nhiều thầy tế-lễ theo Đạo nữa” (6:7 BDY).
bottom of page
