top of page

HungT
Mar 19, 2026
CHỨNG-ĐẠO
Tác-giả: Viện Thần-Học Việt-Nam.
CHƯƠNG I: TRÌNH-BÀY PHÚC-ÂM.
1.-Tuyển chọn phương pháp chứng-đạo.
2.-Căn bản Phúc-Âm.
Khi trình bày Phúc-Âm, ngoài các yếu-tố về văn hóa, phong tục và xã hội, người truyền-bá Phúc-Âm cũng nên biết thêm rằng theo tập-quán Việt tộc, tuổi trung niên và cao niên ít bộc lộ sự xúc động, cảm nghĩ hoặc ý-kiến mình trước công-chúng.
Trong khi đó, giới trẻ do việc tiếp xúc rất sớm với nền văn hóa Âu Mỹ nên dễ bày-tỏ tình cảm trước mặt mọi người. Kinh-nghiệm cho biết, người Việt, đặc biệt là người cao tuổi, thường trì hoãn trong việc tin nhận Chúa. Chỉ sau khi được nghe Phúc-Âm nhiều lần và những thắc mắc được giải đáp thỏa đáng, họ mới đi đến quyết định sau cùng là tiếp nhận Chúa Cứu Thế. Thực sự này nhắc người truyền-bá Phúc-Âm nên kiên-nhẫn trong lúc chứng-đạo, và phải sẵn sàng trả lời các câu hỏi trước khi thân hữu đi đến quyết định tiếp nhận Chúa.
TUYỂN CHỌN PHƯƠNG PHÁP CHỨNG-ĐẠO.
Có nhiều phương pháp để trình-bày Phúc-Âm, tuy nhiên không có phương pháp nào được kể là toàn hảo. Nó luôn có ưu và khuyết-điểm. Điều quan-trọng không phải là tìm kiếm một phương pháp hoàn toàn, bèn là chọn một phương pháp thích hợp cho mình và nhờ quyền-năng Thánh Linh để đi ra. Trước khi chọn một phương pháp cho riêng mình, ta nên trả lời các câu hỏi sau:
-Thứ nhất, phương pháp này có đặt nền-tảng trên Lời Đức Chúa Trời không? Điều đó có nghĩa là ta nên xét xem nội dung của bài làm-chứng có đúng với các câu Thánh Kinh đã được trưng-dẫn không? Có nhiều phương pháp cũng dùng Thánh Kinh làm nền-tảng, song vì bất kể văn mạch nên đã gán ép các câu gốc vào những điều Thánh Kinh không có nói.
Sứ-điệp Phúc-Âm được ban-cho ta qua Lời Đức Chúa Trời. Vậy “chúng tôi chẳng rao-giảng chính mình chúng tôi, nhưng rao giảng Đức Chúa Giê-xu Christ, tức là Chúa” (IICôr2Cr 5:4).
-Thứ hai, phương pháp này có đặt trọng tâm vào Chúa Cứu Thế Giê-xu chăng? Thánh Kinh bày-tỏ Chúa Cứu Thế Giê-xu là trung tâm của sự cứu-rỗi. Ngoài Ngài không ai có quyền-năng giải cứu con người. Phi-e-rơ tuyên-bố: “Chẳng có sự cứu-rỗi trong đấng nào khác, vì ở dưới trời, chẳng có danh nào khác ban cho loài người, để chúng ta phải nhờ đó mà được cứu” (CôngCv 4:12). Chúa Giê-xu là Phúc-Âm, là Tin-mừng. Ngài phán: “Ta là con đường, Chân-lý và Nguồn sống. Nếu không nhờ ta, không ai được đến với Cha” (GiGa 14:6 BDY).
-Thứ ba, phương pháp này có dễ nhớ không? Ta xét xem tài-liệu có đơn giản nhưng đồng thời trình-bày Phúc-Âm cách đầy đủ chăng? Có nhiều phương pháp rất dài và khó nhớ; ngược lại cũng có nhiều phương pháp quá đơn giản, sơ sài, không giải thích đủ về Phúc-Âm cứu-rỗi.
-Thứ tư, phương pháp này có dễ huấn luyện lại cho người khác không? Có gì khó chăng nếu ta đem những điều đã học huấn-luyện lại cho các tín-hữu trong Hội Thánh? Học viên phải dành bao nhiêu thì giờ, bao nhiêu tuần, tháng để hoàn tất? Tài-liệu có dễ tìm cho việc huấn-luyện chăng?
-Thứ năm, hiệu quả của phương pháp này ra sao? Nếu đã theo đúng phương pháp để làm-chứng cho thân-hữu, họ sẽ tin Chúa không? Phương pháp này có cần nhiều thị cụ như hình ảnh, truyền-đạo đơn, Thánh-Kinh, các loại sách chứng-đạo nhỏ... chăng? Nếu không có sẵn các thứ đó, phương pháp này có đạt được hiệu quả chăng?
CĂN-BẢN PHÚC-ÂM.
Nhiều chứng-đạo viên đã nêu thắc mắc này: Trước khi một thân-hữu có thể trở thành Cơ-đốc nhân, lẽ thật căn bản tối thiểu về Phúc-Âm người cần biết là gì? Câu hỏi trên rất khó trả lời vì Thánh Kinh không cho biết mức tối thiểu. Tuy nhiên, muốn dìu dắt một tội-nhân trở thành Cơ-đốc nhân, ta phải hướng dẫn cho người đó hiểu biết ít nhất 4 lẽ-thật quan-trọng này:
(1) Trước hết, mục-đích của Đức Chúa Trời.
Thiên Chúa là Đấng Sáng tạo muôn loài. Ngài yêu-thương con người và có mục-đích kỳ diệu cho đời sống con người (SaSt 1:12; GiGa 3:16).
(2) Kế đến, nhu-cầu của con ngư ời.
Đức Chúa Trời dựng nên con người để thông-công với Ngài. Nhưng loài người đã phản nghịch và khước từ Đức Chúa Trời (RôRm 3:23; ÊsIs 53:6). Kết quả của hành động đó là án-phạt sự chết đời-đời (RôRm 6:23).
(3) Tiếp theo, sự cung-cấp của Chúa Cứu Thế. Mặc dù con người phản nghịch, song Đức Chúa Trời vẫn yêu thương họ. Ngài đã ban Con Một của Ngài chịu chết thay cho nhân-loại.
(4) Sau cùng, sự đáp-ứng của con người. Đức Chúa Trời đòi hỏi con người công-nhận mình là tội-nhân đáng chết mất để ăn-năn, xây bỏ tội-lỗi và hầu-việc Ngài; đồng thời tin cậy Chúa Giê-xu làm Cứu Chúa và bước theo Ngài như là Chủ của mình (CôngCv 2:38; GiGa 1:12).
CHƯƠNG II: PHƯƠNG PHÁP CHỨNG-ĐẠO CỦA C.S. LOVETT.
1.- RôRm 3:23.
2.- RôRm 6:23.
3.- GiGa 1:12.
4.- KhKh 3:20.
5.-Nhận định về phương pháp chứng-đạo của Lovett.
Phương pháp chứng-đạo này còn gọi là “phương pháp tấn công” do C.S. Lovett khởi xướng.
Phương pháp tấn công dựa trên sự thành-tín của Thánh Linh. Ngài là Đấng làm cho việc chinh-phục linh-hồn trở nên dễ dàng.
Phương pháp này đặt Chúa Cứu Thế Giê-xu làm trọng tâm và nhanh chóng hướng dẫn thân-hữu đến với Chúa Cứu Thế. Để thực hành nó, ta sẽ bắt dầu với 3 câu hỏi.
1. Thứ nhất, “Bạn có thích thú với những sự việc thuộc linh không?” Tác dụng tâm-lý của câu hỏi này cho thấy rất ít người trả lời là không thích thú.
2. Thứ hai, “Có bao giờ bạn nghĩ sẽ trở thành một Cơ-đốc nhân không?” Câu hỏi này sẽ gợi ý cho thân-hữu suy nghĩ đến điều, mà có thể từ trước tới giờ, họ chưa bao giờ nghĩ qua. Đồng thời cũng nhắc rằng họ là người chưa được cứu.
3. Thứ ba, “Giả-sử có ai hỏi bạn ‘Cơ-đốc nhân là thế nào’ bạn sẽ trả lời ra sao?” Câu hỏi này bao gồm sức mạnh tâm-lý tuyệt hay, song không gây khó chịu cho thân-hữu.
Sau khi hỏi các câu trên, chứng đạo viên sẽ lấy Tân-Ước ra, xin phép đọc 4 câu Thánh Kinh, và giải thích cho thân-hữu biết Cơ-đốc nhân là người thế nào.
-RôRm 2:23
“Vì mọi người đều phạm-tội, không còn phản chiếu vinh quang Thượng-Đế.”
Chứng-đạo viên lúc ấy nên để cuốn Thánh Kinh trước mặt thân-hữu, và nói rằng đây là cuộc thảo-luận giữa họ với Thượng-Đế. Khi chứng-đạo viên nêu ra câu hỏi: Một người phải phạm bao nhiêu tội mới trở thành là tội-nhân, thì chứng-đạo viên đưa một ngón tay lên. Ngón tay đó gợi ý cho thân-hữu trả lời, “Tôi nghĩ, chỉ cần phạm một tội thôi.”
-RôRm 6:23
“Vì tiền công của tội-lỗi là sự chết; nhưng tặng-phẩm của Thượng-Đế là đời sống vĩnh-viễn trong Chúa Cứu Thế Giê-xu, Chúa chúng ta.”
Câu này cho thân hữu biết rằng vì tội-lỗi con người đã phạm nên phải chịu lấy hậu quả là sự chết. Chứng-đạo viên giải thích về giá phải trả cho tội-lỗi, đồng thời giới thiệu Chúa Cứu Thế Giê-xu là Đấng trả nợ tội và ban-cho ta quà tặng sự sống vĩnh-viễn.
-GiGa 1:12
“Tuy nhiên, tất cả những người tiếp nhận Chúa, đều được quyền làm con cái Thượng-Đế tiếp nhận Chúa là đặt niềm tin nơi Chúa.”
Tại đây, Thượng-Đế phán rằng chúng ta cần tiếp nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu để được trở nên con cái Ngài.
-KhKh 3:20
“Này, Ta đứng bên ngoài gõ cửa, nếu ai nghe tiếng Ta mà mở cửa ra, Ta sẽ vào...”
Điều nhấn mạnh ở đây là mở cửa lòng. Chứng đạo viên nhắc cho thân-hữu rằng Chúa đang hiện diện trong phòng này và chuẩn bị cầu nguyện nếu thân-hữu đồng ý mời Chúa Cứu Thế Giê-xu bước vào đời sống.
Trong trường hợp thân-hữu chưa sẵn sàng tiếp nhận Chúa, Lovett nói là phải cố thúc bách họ quyết định. Bạn mời thân-hữu cúi đầu xuống và đặt tay bạn trên vai thân-hữu sẽ “tạo nên sự thúc bách tâm-lý cực kỳ quan-trọng.”
Sau khi cầu-nguyện, bạn bảo-đảm với thân-hữu về sự cứu-rỗi vừa mới tiếp nhận, và mời thân-hữu cầu-nguyện tạ-ơn. Chứng-đạo viên biếu cho thân-hữu các sách nhỏ và ghi tên người vào danh sách chăm-sóc.
NHẬN ĐỊNH VỀ PHƯƠNG PHÁP CHỨNG-ĐẠO CỦA LOVETT.
Phương pháp chứng đạo của C.S.Lovett có một số lợi điểm. Trước hết là nó dễ ghi nhớ: chỉ có 3 câu hỏi và 4 câu Thánh Kinh. Tài-liệu này giản dị đi kèm với những ví-dụ rất hữu ích. Ta chỉ dành một đêm nghiên-cứu là có thể đi ra trình-bày Phúc-Âm. Lovett cũng cung cấp sách huấn-luyện gồm 6 bài học trong lớp. Sách này đã được phác-thảo cách trình-bày để các Mục-sư hoặc huấn-luyện viên có thể dạy học cho học viên trong 6 tuần.
Tuy nhiên, phương pháp trên cũng có nhiều điểm yếu: Lovett quá thiên về các thủ đoạn tâm-lý. Phương pháp này chưa hướng dẫn đủ để thân-hữu cầu-nguyện tin Chúa. Thân-hữu cần hiểu thêm những gì đã xảy ra. Các câu Thánh Kinh được dùng cũng quá đơn giản: chỉ có 4 câu cho cả bài làm-chứng. Phương pháp này chú trọng nhiều vào lời của chứng-đạo viên nói, hơn là Thánh Kinh nói.
Một thiếu sót khác cũng quan-hệ không kém là lẽ đạo ăn-năn. Thân-hữu không được giải thích về tầm quan-trọng của việc xây bỏ đường lối cũ. Lovett có đề-cập đ ến lẽ cần của sự ăn-năn, nhưng ông cho rằng khi thân-hữu trở lại cùng Chúa, tự nhiên sẽ ăn-năn. Phương pháp này có mục-đích tốt song cách thực hành cần được cải tiến thêm. Chứng-đạo viên không nhất thiết phải dùng sự thúc-bách tâm-lý trong việc truyền-bá Phúc-Âm.
CHƯƠNG III: KẾ HỌACH CỨU-RỖI QUA NHỮNG CÂU THÁNH-KINH.
1.- GiGa 3:16 (Thượng-Đế là tình yêu)
2.- RôRm 3:23 (Tội-lỗi là vấn-đề nan-giải)
3.- 6:23 (Tội-lỗi phải bị hình phạt)
4.- 5:8 (Chúa Cứu Thế đã gánh lấy án phạt tội-lỗi)
5.- CôngCv 4:12 (Chỉ có Chúa Cứu Thế ban ơn cứu-rỗi)
6.- KhKh 3:20 (Chúa Cứu Thế đang chờ đợi bạn tiếp nhận Ngài)
7.- GiGa 1:12 (Bạn phải tiếp nhận Chúa Cứu Thế cách cá nhân)
8.-Nhận định về phương pháp “Kế Họach Cứu-Rỗi Qua Những Câu Thánh Kinh”
Phương pháp này sử dụng 7 câu Thánh Kinh để làm thành dàn bài về kế hoạch cứu-rỗi của Thượng-Đế. Mỗi câu Thánh Kinh bày-tỏ một chủ-đề.
Để thực hành phương pháp chứng-đạo trên, ta mở đầu bằng cuộc chuyện trò về các vấn đề trong đời sống hằng ngày; sau đó chuyển qua vấn-đề thuộc-linh hay tôn-giáo. Ta có thể chuyển tiếp với các câu hỏi như: “Có bao nhiều nhà thờ trong khu vực bạn ở?” hoặc “Bạn thích chương trình nào nhất trên đài truyền hình?” Câu hỏi kế tiếp, “Bạn có bao giờ xem chương trình tôn-giáo lần nào trên truyền hình chưa?” để cho thân-hữu trả lời.
Sau đó ta nói tiếp: “Con người có rất nhiều quan-điểm và niềâm tin, trong số đó có một vài quan-điểm thật thích thú. Giả định có ai hỏi bạn ‘Thế nào là một Cơ-đốc nhân?’ bạn sẽ trả lời ra sao?” Câu hỏi trên giúp ta biết được người ấy đã tin Chúa hay chưa. Khi biết họ chưa tin Chúa, ta sẽ nói tiếp: “Thật là thích thú khi nhiều người có cùng niềm tin giống nhau. Nếu bạn cho một ít thì giờ, tôi muốn chia-sẻ với bạn niềm tin của tôi. Niềm tin ấy đặt nền-tảng trên lời của Thượng-Đế là Thánh Kinh. Tôi đã chọn ra 7 câu để nói cho bạn biết về kế-hoạch cứu-rỗi diệu-kỳ của Thượng-Đế dành cho bạn và tôi.
Kế hoạch đó bắt đầu với tình thương-yêu của Thượng-Đế.” Rồi hỏi, “Tôi có thể chia-sẻ tin-mừng ấy cho bạn chứ?”
Khi thân-hữu đồng ý, ta sẽ nói: “Câu Thánh-Kinh đầu tiên tỏ-bày cho chúng ta biết Thượng-Đế là tình yêu.” Chứng-đạo viên trưng dẫn GiGa 3:16. Rồi chứng-đạo viên giải thích ý nghĩa câu đó bằng lời của chính mình. Sau đó qua câu thứ hai, “Nhưng tội-lỗi là vấn-đề nan-giải” và cứ tiếp tục như thế cho đến hết dàn bài 7 câu. Dưới đây là dàn bài vắn tắt:
THƯỢNG-ĐẾ LÀ TÌNH-YÊU (GiGa 3:16).
“Vì Thượng-Đế yêu-thương nhân-loại đến nỗi hy-sinh Con Một của Ngài, để tất cả những người tin nhận Con Thượng-Đế đều không bị hư-vong nhưng được sự sống vĩnh-viễn.”
Thượng-Đế yêu-thương chúng ta và dựng nên chúng ta như là những đối-tượng của tình yêu Ngài. Thượng-Đế là thần-linh (4:24) nên tạo dựng con người có phần tâm-linh để con người được sự tương-giao thuộc-linh với Ngài (SaSt 1:26-28; 2:7). Thượng-Đế chẳng những ban-cho chúng ta sự sống sung mãn mà còn ban-cho sự sống vĩnh-viễn.
TỘI-LỖI LÀ VẤN-ĐỀ NAN-GIẢI (RôRm 3:23).
“Vì mọi người đều phạm-tội, không còn phản chiếu vinh-quang Thượng-Đế.”
Chúng ta là tội-nhân do bản-tính, do sự chọn lựa và do thói quen. Vì A-đam, tội-lỗi đã xâm nhập thế-gian. Thánh Kinh chép: “Chẳng có một người nào công-chính, dù chỉ một người thôi. Chẳng có ai hiểu biết Thượng-Đế, không ai tìm kiếm Ngài. Mọi người đều trở mặt, đi vào đường lầm lạc. Chẳng một ai làm lành, dù một người cũng không” (3:10-12; 5:12). Do “sự gian ác các ngươi làm xa cách mình với Đức Chúa Trời; và tội-lỗi các ngươi đã che khuất mặt Ngài khỏi các ngươi, đến nỗi Ngài không nghe các ngươi nữa” (ÊsIs 59:2).
TỘI-LỖI PHẢI BỊ HÌNH-PHẠT (RôRm 6:23).
“Vì tiền công của tội-lỗi là sự chết...”
Bản-tính công-bình và Thánh-khiết của Thượng-Đế đòi hỏi Ngài phải hình phạt tội-lỗi (SaSt 2:17; Êxe Ed 18:4). Chúng ta phạm-tội với Thượng-Đế do lòng cứng cõi và sự không vâng-phục, và đã “chết vì lầm-lỗi và tội ác mình” (ÊphEp 2:1). Nếu cứ tiếp tục sống trong tội-lỗi “sẽ bị hình phạt đời-đời trong địa-ngục” (IITês 2Tx 1:9).
CỨU THẾ ĐÃ GÁNH LẤY ÁN PHẠT TỘI-LỖI. (RôRm 5:8)
“Nhưng Thượng-Đế đã chứng-tỏ tình yêu-thương Ngài đối với chúng ta, khi Chúa Cứu Thế chịu chết thay chúng ta là người tội-lỗi.”
Con người không giải quyết được vấn-đề tội-lỗi, cũng chẳng thể nhờ công-đức để được hòa-thuận với Thượng-Đế (TitTt 3:5-7; ÊphEp 2:8,9). Tuy nhiên Thượng-Đế thi thố lòng yêu-thương cách đặc biệt: khi chúng ta còn đang sống trong tội-lỗi, Chúa Cứu Thế theo đúng kỳ hẹn đã chết vì chúng ta. Nhờ ân-phúc dồi dào đó, chúng ta được cứu-chuộc và tha-tội. Chúa Cứu Thế cũng đã từ kẻ chết sống lại để chứng-tỏ Ngài có quyền cứu-rỗi chúng ta, đồng thời ban-cho người tin Ngài quyền-năng đắc thắng tội-lỗi và sự chết. (ÊphEp 1:7; IICôr2Cr 5:21; CôlCl 1:13-14; IPhi1Pr 2:24, 25).
CHỈ CÓ CHÚA CỨU THẾ BAN ƠN CỨU-RỖI (CôngCv 4:12)
“Ngoài Chúa Cứu Thế Giê-xu không ai có quyền-năng cứu-rỗi con người, vì dưới bầu trời này, chúng ta không thể kêu-cầu danh nào khác để được cứu-rỗi.”
Đức-tin để được cứu là đức-tin nơi Chúa Cứu Th ế Giê-xu. Ngài là Con-đường, Chân-lý và Nguồn-sống (GiGa 14:6). Nếu không nhờ Ngài không ai được đến với Đức Chúa Cha. Vậy chúng ta được cứu nhờ ân-phúc Thượng-Đế, do đức-tin nơi Chúa Cứu Thế. Đây là một tặng-phẩm của Thượng-Đế, chứ không phải là kết quả của công-đức chúng ta.
CHÚA CỨU THẾ ĐANG CHỜ BẠN TIẾP NHẬN NGÀI (KhKh 3:20).
“Này, Ta đứng bên ngoài gõ cửa, nếu ai nghe tiếng Ta mà mở cửa ra, Ta sẽ vào. ..”
Chúa Cứu Thế đang đứng ngoài cửa lòng bạn. Ngài chờ bạn ăn-năn và mời Ngài bước vào để làm Chúa và Chủ của đời bạn.
BẠN PHẢI TIẾP NHẬN CHÚA CỨU THẾ CÁCH CÁ NHÂN (GiGa 1:12).
“Tuy nhiên, tất cả những người tiếp nhận Chúa đều được quyền làm con cái Thượng-Đế tiếp nhận Chúa là đặt niềm tin nơi Chúa.”
Tiếp nhận Chúa Cứu Thế vào đời sống như là Chúa và Chủ của mình, nghĩa là đặt đức-tin và niềm cậy-trông duy nhất vào Ngài để được cứu-rỗi. Khi ấy bạn sẽ được “sanh-lại”, được “sanh bởi Thánh Linh” vào gia đình Thượng-Đế. Bạn sẽ trở thành con người mới và được phục-hòa với Thượng-Đế (IICôr2Cr 5:17, 18). Đồng thời bạn nhận được chứng-cớ của sự cứu-rỗi, chứng ấy tức là Thượng-Đế đã ban sự sống đời-đời cho chúng ta (IGi1Ga 5:11-13).
Sau hết là giờ quyết định. Nếu thân-hữu bằng lòng tiếp nhận Chúa, chứng-đạo viên sẽ hướng dẫn người cầu-nguyện tín thác. Chứng-đạo viên sẽ cầu-nguyện trước, rồi mời thân hữu lặp lại từng câu ngắn. Sau lời cầu-nguyện, ta hoan nghênh họ vào đại gia đình của Chúa Cứu Thế. Đồng thời mời họ đọc một trong 3 câu Thánh Kinh này: GiGa 5:24; 6:47 hoặc IGi1Ga 5:11-13 kèm theo lời giải thích để bảo-đảm cho họ biết đã được cứu-rỗi.
Dưới đây là phần khải-đạo ngắn, trích từ tập sách nhan-đề “Khải-Đạo Tân Tín-Hữu”
Sự Quyết Định Cá Nhân.
Bạn có thể nói chuyện với Thượng-Đế ngay lúc này về sự cứu rỗi của bạn qua sự cầu-nguyện. Hãy thưa với Ngài rằng bạn biết mình là một tội-nhân cần được sự tha-thứ, nói với Ngài rằng bạn tin Chúa Cứu Thế Giê-xu đã chết thay để trả án-phạt cho tội-lỗi của bạn. Cũng hãy thưa với Ngài rằng bạn ăn-năn tội-lỗi và muốn mời Ngài bước vào đời sống để làm Chúa và Chủ.
Nếu đây là sự quyết định của bạn, xin bạn lặp lại theo tôi lời cầu-nguyện ấy.
Lời Cầu-Nguyện Tín-Thác.
“Lạy Cha, con biết con là một tội-nhân cần được sự tha-thứ; con tin rằng Chúa Cứu Thế Giê-xu đã chịu chết thay, để trả án-phạt cho tội-lỗi của con. Con ăn năn và xây bỏ tội-lỗi. Giờ này con mời Ngài bước vào đời sống để làm Cứu Chúa của cá nhân con. Nhờ ân-phúc của Thượng-Đế, con muốn bước theo và vâng-phục Ngài như là Chủ của cuộc đời con”.
Khải-đạo tân tín-hữu.
Thánh Kinh tuyên-bố: “Tất cả những người kêu cầu Danh Chúa đều được cứu-rỗi” (RôRm 10:13 BDY). Ngay lúc tiếp nhận Chúa, bạn nhận được những điều kỳ diệu sau đây: Chúa Cứu Thế Giê-xu bước vào đời sống bạn (KhKh 3:20; CôlCl 1:27); tội-lỗi bạn được tha-thứ (1:14); bạn trở nên con cái Thượng-Đế (GiGa 1:12) bạn được thừa hưởng cơ-nghiệp phước hạnh của Thượng-Đế (RôRm 8:16,17) bạn được sự sống đời-đòi (GiGa 3:16; 5:24; 6:47; 5:12,13).
Đừng tin-cậy nơi cảm giác, vì nó sẽ thay đổi; nhưng hãy tin-cậy Thượng-Đế và lời-hứa của Ngài. Để luôn có đời sống tin-cậy Thượng-Đế, bạn nên thực hành các việc này: cầu-nguyện hằng ngày, đọc Kinh Thánh, làm chứng, và lớn lên trong Chúa Cứu Thế qua quyền-năng của Đức Thánh Linh. Hãy trở thành thuộc-viên của Hội Thánh, nhận lễ báp-têm, thờ-phượng, thông-công và phục-vụ Chúa.
NHẬN-ĐỊNH VỀ PHƯƠNG PHÁP “KẾ-HOẠCH CỨU-RỖI QUA NHỮNG CÂU THÁNH-KINH”.
Phương pháp chứng-đạo “Kế-hoạch Cứu-Rỗi Qua Những Câu Thánh Kinh” cũng tương tự như phương pháp Lovett song có nhiều ưu-điểm hơn. Nó khai triển Phúc-Âm khá đầy đủ và chương trình trình chăm-sóc chu đáo hơn.
Về điểm-yếu của phương pháp này thì cũng giống như của Lovett, ngoại trừ không sử dụng thủ đoạn tâm-lý.
CHƯƠNG IV: BỐN ĐỊNH-LUẬT THUỘC-LINH CỦA BILL BRIGHT.
1.-Định-luật một.
2.-Định-luật hai.
3.-Định-luật ba.
4.-Định-luật buốn.
5.-Phương pháp sử dụng tài-liệu “Bốn Định-Luật Thuộc-Linh”
6.-Nhận-định về phương pháp “Bốn Định-Luật Thuộc-Linh”
Một trong những người góp phần quan-trọng cho việc truyền-bá Phúc-Âm và huấn luyện cá-nhân chứng-đạo trong nhiều năm qua là Tiến-sĩ Bill Bright và chiến dịch Campus Crusade for Christ của ông. Chiến dịch này đã họat động rất nhiều nơi tại Hoa Kỳ và khắp thế giới. Mục tiêu của Bright là giúp thế-hệ này thực thi mạng-lịnh trọng-yếu của Chúa Cứu Thế.
Bill Bright tu-học tại các Chủng-viện Thần-học Princeton và Fuller để trang bị cho chức-vụ hầu-việc Chúa. Trong năm cuối ở Chủng-viện Fuller. Thánh Linh đặt gánh nặng về những linh-hồn hư-mất trong các đại học trên vai ông. Bright vâng-lời Chúa đi ra truyền-bá Phúc-Âm.
Hiện nay ông có hàng ngàn nhân-viên cộng tác để thi hành chức-cụ cao quý này. Bright tin tưởng vào việc cá-nhân chứng-đạo ngay từ lúc mới tiếp nhận Chúa. Quyển sách nhỏ “Bốn Định-Luật Thuộc-Linh” là phương pháp chứng-đạo ông dùng trong nhiều năm, và tính đến nay nó đã được ấn-hành trên 100 triệu quyển. Sau đây là những lẽ-thật Thánh Kinh giản dị được trình-bày dưới hình thức Bốn Định-Luật Thuộc-Linh.
Vũ-trụ hữu hình bị chi phối bởi những định-luật vật lý; cũng vậy có những định-luật thuộc-linh chi phối sự tương-quan giữa bạn và Thượng-Đế.
ĐỊNH-LUẬT MỘT.
THƯỢNG-ĐẾ THƯƠNG-YÊU BẠN VÀ ĐÃ HOẠCH ĐỊNH MỘT CHƯƠNG-TRÌNH KỲ-DIỆU CHO ĐỜI SỐNG BẠN.
-Tình Thương-Yêu Của Thượng-Đế.
“Vì Thượng-Đế yêu thương nhân-loại đến nỗi hy-sinh Con Một của Ngài, để tất cả những người tin nhận Con Thượng-Đế đều không bị hư-vong nhưng được sự sống vĩnh-viễn” (GiGa 3:16 BDY).
-Chương Trình Của Thượng-Đế.
“Ta đến để đem lại sự sống sung mãn” (10:10 BDY).
ĐỊNH-LUẬT HAI.
CON NGƯỜI PHẠM-TỘI VÀ BỊ PHÂN-CÁCH VỚI THƯỢNG-ĐẾ NÊN KHÔNG THỂ HIỂU BIẾT CÙNG KINH-NGHIỆM ĐƯỢC TÌNH YÊU VÀ CHƯƠNG TRÌNH CỦA THƯỢNG-ĐẾ ĐỐI VỚI ĐỜI SỐNG MÌNH.
Con Người Là Tội-Lỗi.
“Vì mọi người đều phạm-tội, không còn phản chiếu vinh-quang Thượng-Đế” (RôRm 3:23 BDY).
Con người được dựng nên để tương-giao với Thượng-Đế, nhưng vì lòng cứng cỏi ngoan cố, con người đã chọn lấy ý riêng của mình, do đó sự tương-giao với Thượng Đế bị gián đoạn. Ý riêng ấy, thể hiện qua sự phản loạn tích cực hoặc qua thái-độ hững hờ tiêu cực là bằng-chứng của điều mà Thánh Kinh gọi là tội-lỗi.
Con Người Bị Phân Cách.
“Vì tiền công của tội-lỗi là sự chết, nhưng tặng-phẩm của Thượng-Đế là đời sống vĩnh-viễn trong Chúa Cứu Thế Giê-xu, Chúa chúng ta” (6:23 BDY).
Thượng-Đế Thánh-khiết còn loài người tội-lỗi. Một vực sâu phân-cách hai bên. Con người cố gắng liên tục vươn lên Thượng-Đế, mong được đời sống phong phú do các nổ lực của mình, như nếp sống Thánh thiện, đạo đức, triết-học, v.v....
ĐỊNH-LUẬT BA.
CHÚA CỨU THẾ GIÊ-XU LÀ GIẢI PHÁP DUY NHẤT CỦA THƯỢNG-ĐẾ ĐỐI VỚI TỘI-LỖI CỦA LOÀI NGƯỜI. NHỜ CHÚA CỨU THẾ GIÊ-XU BẠN CÓ THỂ NHẬN BIẾT CÙNG KINH NGHIỆM TÌNH YÊU VÀ CHƯƠNG TRÌNH CỦA THƯỢNG-ĐẾ ĐỐI VỚI ĐỜI SỐNG BẠN.
Chúa Cứu Thế Giê-xu Đã Chết Thay Cho Chúng Ta.
“Nhưng Thượng Đế đã chứng-tỏ tình yêu-thương Ngài đối với chúng ta, khi Chúa Cứu Thế chịu chết thay chúng ta là người tội-lỗi” (RôRm 5:8 BDY).
Chúa Cứu Thế Giê-xu Là Con Đường Duy Nhất.
“Ta là Con đường, Chân lý và Nguồn sống. Nếu không nhờ ta, không ai được đến với Cha” (GiGa 14:6 BDY).
Thượng Đế nối liền vực sâu ngăn cách chúng ta với Ngài bằng cách sai Con Ngài là Chúa Cứu Thế Giê-xu chịu chết trên thập-giá để thay thế cho chúng ta.
ĐỊNH-LUẬT BỐN.
MÕI NGƯỜI CHÚNG TA PHẢI ĐÍCH THÂN TIẾP NHẬN CHÚA GIÊ-XU LÀM CỨU CHÚA CỦA RIÊNG MÌNH, NHIÊN HẬU CHÚNG TA MỚI CÓ THỂ HIỂU BIẾT CÙNG KINH NGHIỆM TÌNH YÊU VÀ CHƯƠNG TRÌNH CỦA THƯỢNG ĐẾ ĐỐI VỚI CUỘC ĐỜI CHÚNG TA.
Chúng Ta Phải Tiếp Nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu.
“Tuy nhiên tất cả những người tiếp nhận Chúa đều được quyền làm con cái Thượng-Đế -tiếp nhận Chúa là đặt niềm tin nơi Chúa” (1:12 BDY).
Chúng Ta Phải Tiếp Nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu Qua Đức-Tin.
“Vậy anh em được cứu-rỗi nhờ ân-phúc Thượng-Đế, do đức tin nơi Chúa Cứu Thế. Đây là một tặng-phẩm của Thượng-Đế, chứ không do anh em. Không phải là kết quả của công đức anh em, nên chẳng ai có thể khoe khoang” (Eph Ep 2:8-9 BDY).
Chúng Ta Tiếp Nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu Bằng Cách Đích Thân Mời Ngài.
“Này, Ta đứng bên ngoài gõ cửa, nếu ai nghe tiếng ta mà mở cửa ra. Ta sẽ vào. ..” (KhKh 3:20 BDY).
Tiếp nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu bao hàm việc từ bỏ bản ngã để quay về cùng Thượng-Đế, tin-cậy Chúa Cứu Thế Giê-xu, mời Ngài ngự vào đời sống chúng ta, xin Ngài tha-thứ tội-lỗi và biến-cải chúng ta theo ý muốn Ngài. Nếu chỉ lấy lý trí tán đồng những điều Ngài phán, hoặc chỉ kinh-nghiệm bằng tình cảm thì chưa đủ.
Hai bảng so sánh dưới đây tiêu-biểu cho 2 hạng đời sống:
ĐỜI SỐNG DO BẢN-NGÃ LÀM CHỦ. | ĐỜI SỐNG DO CHÚA CỨU THẾ LÀM CHỦ. |
+ Bản-ngã hay cái tôi ngồi trên ngai. | + Chúa Cứu Thế ngồi trên ngai của đời sống. |
+ Chúa Cứu Thế Ở bên ngoài đời sống. | + Bản-ngã (cái tôi) bị hạ-bệ. |
+ Những sở thích dưới quyền điều khiển của cái tôi, kết quả thường là hỗn loạn và thất-vọng. | + Những sở thích đặt dưới quyền điều khiển của Thượng-Đế vô hạn, kết quả là sự hòa hợp chương trình của Thượng-Đế. |
Bảng nào tượng-trưng cho đời sống bạn đúng nhất?
Bạn muốn bảng nào tượng-trưng cho đời sống mình?
Phần dưới đây giải thích cho bạn biết cách tiếp nhận Chúa Cứu Thế:
-Bạn Có Thể Tiếp Nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu Ngay Bây Giờ Bằng Sự Cầu-Nguyện.
-Thượng-Đế biết rõ tấm-lòng bạn. Ngài quan-tâm đến thái-độ bên trong của bạn hơn là lời nói bên ngoài.
-Vậy bạn cứ dạn dĩ cầu-nguyện đại để như vầy:
“Lạy Chúa Giê-xu, con cần đến Ngài. Con xin mở cửa cuộc đời con để tiếp nhận Ngài làm Cứu Chúa và Chủ của con. Con cám ơn Ngài đã tha-tội cho con. Xin Chúa ngự-trị trên ngai của đời sống con. Xin Ngài biến-cải con trở thành con người Chúa muốn”.
Lời cầu-nguyện trên đây có bày-tỏ được nguyện-vọng của lòng bạn chăng? Nếu có, xin bạn hãy cầu-nguyện những lời ấy ngay giờ này, và Chúa Cứu Thế Giê-xu sẽ ngự vào đời sống bạn, như lời Ngài đã hứa.
Làm Thế Nào Để Biết Chúa Cứu Thế Giê-xu Có Ngự Trong Đời Sống Bạn?
Bạn đã tiếp nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu vào đời sống của bạn chưa? Theo lời Chúa hứa trong KhKh 3:20, bây giờ Chúa Cứu Thế Giê-xu đang ở đâu đối với bạn? Ngài đã hứa rằng sẽ ngự vào đời sống bạn. Chúa có nói sai với bạn không? Bạn căn-cứ trên quyền nào để biết rằng Thượng-Đế đã nhậm lời cầu-nguyện của bạn? (Nhờ sự thành-tín và Lời phán của Ngài).
Thánh Kinh Hứa Ban Sự Sống Đời-Đời Cho Mọi Người Tiếp Nhận Chúa Giê-xu.
“Thượng-Đế tuyên-bố Ngài và Chúa Cứu Thế là Nguồn sống. Ai tiếp nhận Con Thượng-Đế mới có sự sống. Ai khước từ Con Thượng-Đế làm sao có sự sống được? Tôi viết điều đó để anh em biết rõ nhờ tin Con Thượng-Đế mà anh em được sống vĩnh-viễn” (IGi1Ga 5:11-13 BDY).
Hãy thường thường tạ ơn Chúa, vì Ngài ngự trong đời sống bạn và sẽ chẳng bao giờ lìa bỏ bạn (HêbDt 13:5). Ngay chính giờ phút bạn căn-cứ trên lời Chúa hứa để mời Ngài ngự vào lòng bạn, bạn có thể biết chắc Chúa đã làm điều đó và bạn có sự sống vĩnh-cửu. Chúa không lừa dối bạn đâu.
Đừng Tin-Cậy Nơi Cảm Giác.
Thẩm quyền của chúng ta là lời-hứa của Thánh Kinh, chớ không phải là những cảm giác. Cơ-đốc nhân sống bởi đức-tin nơi Thượng-Đế và lời phán của Ngài.
Giờ Đây Bạn Đã Tiếp Nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu.
Ngay lúc bạn bởi đức-tin tiếp nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu, có nhiều việc xảy ra:
-Chúa Cứu Thế ngự vào đời sống bạn (KhKh 3:20; CôlCl 1:27).
-Mọi tội-lỗi của bạn được tha-thứ (1:14).
-Bạn trở nên con cái của Thượng-Đế (GiGa 1:12).
-Bạn bắt đầu một cuộc phiêu-lưu quan-trọng mà chính vì mục-đích nầy Thượng-Đế tạo dựng nên bạn (10:10; IICôr2Cr 5:17; ITês1Tx 5:18).
Những Đề-Nghị Giúp Cho Cơ-Đốc Nhân Trưởng-Thành.
Sự tăng-trưởng thuộc-linh là kết quả của lòng tin-cậy Chúa Cứu Thế Giê-xu.
“Người công-bình sẽ sống bởi đức-tin.” (GaGl 3:11).
Một đời sống đầy đức-tin sẽ giúp bạn mỗi lúc càng thêm tin cậy Đức Chúa Trời trong mọi chi-tiết nhỏ nhặt của đời sống mình và giúp bạn thực-hành những điều sau đây:
-Đến với Thượng-Đế qua sự cầu-nguyện hằng ngày (GiGa 15:7).
-Đọc Lời Thượng-Đế mỗi ngày, bắt đầu với Phúc-Âm Giăng (CôngCv 7:11).
-Vâng phục Thượng-Đế từng giây phút (GiGa 14:21).
-Làm-chứng về Chúa Cứu Thế bằng chính nếp sống và lời nói của bạn (MatMt 4:19).
-Tin cậy Thượng-Đế trong từng chi-tiết của cuộc sống bạn (IIPhi 2Pr 5:7).
-Để cho Đức Thánh Linh điều khiển cuộc đời và ban quyền năng cho đời sống cùng sự làm-chứng hằng ngày của bạn (GaGl 5:16,17; CôngCv 1:8).
Tầm Quan-Trọng Của Một Giáo Hội Đầy Ơn.
HêbDt 10:25 khuyến-cáo chúng ta “chớ bỏ sự nhóm lại...”
Nhiều thanh củi nhúm lại sẽ cháy sáng, nếu gác một thanh lên lò sưởi lạnh, lửa sẽ tắt ngay. Mối tương quan giữa bạn và các tín-hữu khác cũng như thế. Nếu bạn chưa gia nhập một Hội Thánh, xin đừng đợi người ta đến mời bạn. Hãy giành phần chủ động; hãy đến thăm vị mục-sư của Hội thánh gần nhà bạn, nếu Hội thánh đó tôn-thờ Chúa Cứu Thế Giê-xu và giảng dạy Lời Thánh Kinh. Hãy bắt đầu từ tuần nầy và đặt chương trình đi nhóm đều đặn.
NHẬN ĐỊNH VỀ “BỐN ĐỊNH-LUẬT THUỘC-LINH”
Phương pháp chứng đạo “Bốn định-luật thuộc-linh” có nhiều lợi điểm. Trước hết là nó dễ thực hành. Chỉ cần biết đọc chữ thì có thể thực hành phương pháp nầy. Trong lúc trình bày Phúc-Âm chứng-đạo viên sẽ cầm sách đọc và giải thích cho thân-hữu.
Tiến-sĩ Bright là người chủ trương huấn luyện tín-hữu biết sống đời sống Cơ-đốc và truyền-bá Phúc-Âm. Quyển sách huấn luyện nhan-đề “Chia-Sẻ Sự Sống Dư Dật” (“Sharing the Abundant life”) là cẩm nang hướng dẫn từ từ từng bước về phương pháp chứng-đạo: Bốn Định-Luật Thuộc-Linh.
Sách huấn luyện đó chứa đựng nhiều tài-liệu hữu ích như: động-cơ thúc-đẩy truyền-bá Phúc-Âm, trả lời câu hỏi, khai triển lời chứng, hướng dẫn việc chăm-sóc, và thế nào để đưa tân tín-hữu vào nếp sống Cơ-đốc.
Sách huấn luyện trên có thể đặt mua tại Campus Crusade for Christ International Arrowhead Springs San Bernardino, CA 92414. Sách này có thể dùng để dạy tại Hội Thánh địa phương trong bốn hoặc năm buổi tối. Nếu huấn luyện tại gia thì có thể kéo dài lâu hơn.
“Để đạt được hiệu quả trong chức-vụ cho Chúa Cứu Thế ta phải có trình-độ thuộc-linh cao”. Người Cơ-đốc phải liên tục học hỏi về phương pháp chia-sẻ Phúc-Âm. Không có đường tắt cho chứng-đạo viên, tuy nhiên quyển sách nhỏ nầy sẽ giúp cho Cơ-đốc nhân mau chóng biết cách làm-chứng về Chúa.
Lợi điểm kế tiếp là sự kết quả đầy khích-lệ của phương pháp nầy. Hàng chục ngàn người đã được hoán-cải khi Thánh Linh ứng-dụng: Bốn Định-Luật Thuộc-Linh vào nhu-cầu tâm-linh của họ. Các lẽ-đạo Thánh-Kinh và Thần-học trong sách nhỏ nầy rất vững chải đặt nền-tảng trên các câu Thánh-Kinh quen thuộc. Khi sử dụng sách nhỏ: Bốn Định-Luật Thuộc-Linh sẽ tạo nên thân thiện giữa vòng chứng-đạo viên và thân hữu mà không cần phải ép buộc hoặc thúc bách. Phương pháp này có thể dùng để chứng-đạo tư gia, tại tiệm ăn, tại các cuộc gặp gỡ công cộng hoặc riêng tư. Nhiều tín-hữu đã làm-chứng nhân lúc người ta dừng đổ xăng.
Phương pháp Bốn Định-Luật Thuộc-Linh mở đầu với lời khẳng định tích cực “Đức Chúa Trời thương-yêu bạn” theo các câu Thánh Kinh và ví-d ụ minh họa giúp cho chứng-đạo viên làm-chứng cách tự tin vì biết sẽ nói gì. Phần trình bày cứ tiếp tục theo sát chủ-đề và dẫn đến dịp tiện cho sự quyết định. Ngoài ra, tài-liệu nầy cũng cung-cấp sự nuôi dưỡng tân tín-hữu qua các đề nghị về sự tăng-trưởng thuộc-linh như cầu-nguyện hằng ngày, đọc Thánh-Kinh, làm-chứng, sự hướng dẫn của Thánh Linh, đi lễ thờ-phượng và phục-vụ Chúa.
Lợi điểm sau cùng của phương pháp nầy, là chú trọng đến công tác của Đức Thánh Linh. Đức Chúa Trời ban phước cho phương pháp nầy vì nó chứa đựng Phúc-Âm cứu-rỗi và quyền-năng của Thánh Linh. “Chúng tôi nhắc nhở họ (các học viên) rằng sự thành công trong việc chứng-đạo là chia-sẻ về Chúa Giê-xu trong quyền-năng Thánh Linh.”
Căn-bản tất cả sự huấn-luyện của chúng tôi là nhấn mạnh về chức--vụ của Thánh Linh. Bạn còn nhớ Chúa Giê-xu bảo các môn-đệ hãy đi khắp thế-gian công-bố Phúc-Âm. Nhưng đồng thời Ngài căn-dặn họ chờ đợi trong thành Giê-ru-sa-lem cho đến khi mặc lấy quyền-năng từ trên cao. Phao-lô khuyên Hội Thánh tại Ê-phê-sô và tấy cả các tín-hữu trải qua mọi thời đại bao gồm thế-hệ chúng ta, là hãy đầy-dẫy Đức Thánh Linh.
Tiến-sĩ Bill Bright đã đóng góp một công tác lớn lao cho các Cơ-đốc nhân toàn thế giới do việc khai-triễn một phương pháp chứng-đạo hiệu quả và huấn-luyện con dân Chúa cách thực hành phương pháp ấy.
Tuy nhiên, phương pháp trên cũng có vài điểm yếu. Trước hết là việc trình-bày Phúc-Âm bằng cách cầm sách Bốn Định-Luật Thuộc-Linh đọc cho thân-hữu nghe, giống như đọc những công thức. Các công thức hoặc định luật in sẵn nầy nói lên tính cách máy móc của phương pháp và có thể đánh mất sự hướng dẫn của Thánh Linh. Phương pháp trên cũng không nhấn mạnh về sự ăn-năn. Cách trình-bày Phúc-Âm đó quá đơn giản, và những câu hỏi về lai thế không được giải đáp.
CHƯƠNG V: NỖ LỰC TRUYỀN-BÁ PHÚC-ÂM CỦA D. JAMES KENNEDY.
1.-Lời mở đầu.
2.-Phúc-Âm.
3.-Sự tín thác.
4.-Chăm-sóc trực tiếp.
5.-Trình bày Phúc-Âm vắn tắt.
6.-Nhận định về phương pháp “Nỗ Lực Truyền-Bá Phúc-Âm”.
Nỗ Lực Truyền-Bá Phúc-Âm là chương trình cá nhân chứng-đạo được bắt đầu tại Hội Thánh Trưởng-nhiệm Coral Ridge ở Fort Lauderdale, Florida do Mục-sư Tiến-sĩ James Kennedy quản-nhiệm. Hội Thánh đã tăng-trưởng từ 17 người đến hơn 7.000 hội-viên trong 14 năm. Sự tăng-trưởng lạ lùng đó không do tài giảng thuyết hùng hồn trên tòa giảng bèn là do chương trình giáo dân chứng-đạo.
Câu chuyện bắt đầu với cuộc đời của vị Mục-sư quản-nhiệm D. James Kennedy trước kia chẳng phải là nhà truyền-giảng Phúc-Âm nhưng là người quản-lý của khiêu vũ trường Arthur Murray. Ngày nọ chiếc máy thu thanh có gắn đồng hồ của Kennedy làm cho ông tỉnh ngộ trước câu hỏi của nhà truyền-giảng Donald Gray Barnhouse: “Giả-sử bạn qua đời đêm nay và đứng trước mặt Thượng-Đế. Ngài hỏi bạn rằng: ‘Tại sao ta cho con vào Thiên-đàng?’ Bạn sẽ thưa với Chúa thế nào?”
Câu hỏi đó khiến cho Kennedy suy nghĩ đến số-phận đời-đời của ông và thúc đẩy ông tiếp nhận Chúa Cứu Thế.
Khi tốt-nghiệp Chủng-viện Thần-học Columbia năm 1959, Kenedy được mời làm Mục-sư của Hội Thánh Trưởng nhiệm Corai Ridge. Sau một năm số tín-hữu từ 45 người giảm xuống còn 17 người. Để cứu vãn tình-trạng đó, Kennedy tiến hành chương trình thăm viếng. Tuy nhiên, với bản-tính nhút nhát cố hữu cộng thêm việc không biết cách làm-chứng về Chúa, chương trình thăm viếng ấy đã thất bại .
Giữa lúc Kennedy thất-vọng và nghi ngờ về sự kêu-gọi của chức-vụ mình, ông nhận được thư của Mục-sư Ken Smartt mời ông đến hầu-việc Chúa cho chiến dịch truyền-giảng 10 ngày. Khi đến nơi Kennedy mới biết chương trình được chia như sau: ban ngày đi từ nhà này sang nhà khác thăm-viếng và làm-chứng, ban đêm truyền-giảng, Kennedy viết:
Tôi sợ điếng hồn vì biết mình không có khả năng để làm việc đó. Tuy nhiên sáng hôm sau, chúng tôi ra đi. Sau chừng nửa giờ với những cố gắng vấp váp của tôi, ông Mục-sư bèn tiếp tục cuộc đối thoại và chỉ trong 15 hay 20 phút sau đã dẫn người ấy đến với Chúa Cứu Thế.
Sau chiến dịch 10 ngày ấy, Kennedy đã học được phương cách dắt đưa người hư mất về với Chúa Cứu Thế. Kinh-nghiệm đó đánh dấu sự thay đổi quan-trọng trong chức-vụ hầu-việc Chúa của ông.
Trở về Coral Ridge, Kennedy bắt đầu đi làm-chứng và thu gặt kết quả thật khích-lệ. Ngay sau đó, ông nhận ra rằng dù đã hết sức cố gắng nhưng ông chỉ đi thăm và làm-chứng được một ít người. Vì thế Kennedy nghĩ đến việc huấn-luyện tín-hữu cho công tác truyền-bá Phúc-Âm. Tại chỗ này, ông học được một nguyên-tắc quan-trọng khác cho việc huấn-luyện và nó đã trở thành nguyên-tắc căn-bản cho chương trình Nỗ Lực Truyền-Bá Phúc-Âm.
Kennedy viết:
Tôi làm một việc khờ dại như hàng ngàn người khác đã làm: tôi tổ chức một lớp học về chứng-đạo. Tôi dạy họ 6 bài học và thúc giục các học-viên đi ra. Họ thảy đều trở về kinh hoảng! Tôi chờ vài tháng và thử thêm lần nữa. Lần này tôi dạy 12 bài học --lại thất bại...
Qua những lần không thành công, Kennedy mới nghĩ ra phương pháp hiện đang sử dụng là phối hợp lớp học với việc thực tập chứng-đạo. Ông khám-phá rằng phải dẫn học-viên đi ra và cho họ thấy trưởng toán làm-chứng. Nhờ vậy họ thắng được sự sợ hãi là ngăn trở lớn nhất trong việc truyền-bá Phúc-Âm. Trải qua nhiều năm Kennedy đã soạn thảo chương trình chứng-đạo chi-tiết gồm có: Phúc-Âm, chương trình huấn-luyện và phương pháp chăm-sóc.
Triết-lý truyền-bá Phúc-Âm của Kennedy được xây dựng trên 4 nguyên-tắc:
-Thứ nhất, “Hội Thánh là đoàn thể theo lệnh Chúa Cứu Thế đi ra chia-sẻ Phúc-Âm cho toàn thế giới”. Huấn thị đầu tiên của Chúa Cứu Thế cho các môn-đệ là “Các con hãy theo Ta. Ta sẽ đào luyện các con thành người cứu vớt đồng loại” (Mac Mc 1:17 BDY). Huấn thị sau cùng của Chúa cho các môn-đệ là “Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các con, các con sẽ nhận được quyền năng làm-chứng cho Ta tại thành Giê-ru-sa-lem cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri và khắp thế giới” (CôngCv 1:8 BDY).
Hội Thánh đầu tiên là Hội Thánh truyền-giáo.
“Tín-đồ di tản khắp nơi, đi đâu cùng truyền-bá Phúc-Âm ” (8:4 BDY). Theo văn mạch của câu Thánh Kinh này thì những người tản lạc là tín-hữu.
-Nguyên-tắc thứ hai, “Công tác của các Mục-sư là huấn-luyện giáo dân chứng-đạo”.
-Nguyên-tắc thứ ba, “Truyền-bá Phúc-Âm là dễ thâm nhập hơn dạy dỗ”.
Chúa Cứu Thế đem môn-đệ đi với Ngài trong lúc truyền-bá Phúc-Âm. “Người bình thường không thể học chứng-đạo trong lớp, cũng giống như người ấy không thể học lái máy bay trong phòng khác”.
-Nguyên-tắc thứ tư, “Huấn luyện một người chinh-phục linh-hồn còn quan-trọng hơn cứu-vớt một linh-hồn”. Nói cách khác, đưa dẫn một linh-hồn về với Chúa là quan-hệ, nhưng huấn-luyện một người đi chinh-phục 10 linh-hồn hoặc 100 hay 1.000 linh-hồn cho Chúa còn quan-hệ hơn.
Chương trình huấn luyện gồm có 3 loại: học tại lớp, những bài làm tại nhà và đi ra thực tập, phần trình-bày Phúc-Âm được thực hiện theo 3 bước:
(1) trước hết ta học bố-cục của sứ-điệp Phúc-Âm có thể coi như bộ xương. (2) Kế đến ta học câu gốc để lấp thịt vào bộ xương. (3) Sau cùng ta học các ví-dụ soi sáng để thêm thịt, khiến cho bố cục Phúc-Âm thêm sáng-tỏ và dễ hiểu.
Có lẽ phần quan-trọng trong chương trình Nỗ Lực Truyền-Bá Phúc-Âm là việc sử dụng 2 câu hỏi chẩn-đoán. Sau khi thảo-luận về đời sống thế tục, về bối cảnh tôn-giáo của thân hữu, về Hội Thánh chúng ta, và về lời-chứng cá nhân hoặc của Hội Thánh, thì ta nêu ra 2 câu chẩn-đoán.
Thứ nhất trong đời sống tâm-linh hiện tại, bạn có chắc rằng nếu hôm nay qua đời, bạn sẽ vào Thiên-đàng chăng? Nếu câu trả lời là không biết chắc, chứng-đạo viên sẽ hỏi câu thứ hai, “Giả định bạn qua đời đêm nay và ứng hầu trước mặt Thượng-Đế, rồi Ngài hỏi bạn “Tại sao ta cho con vào Thiên-đàng? Bạn sẽ thưa với Ngài thế nào?”
Để thích ứng với văn hóa Việt Nam trong việc sử dụng 2 câu hỏi chẩn-đoán, ủy ban phiên dịch quyển “Nổ Lực Truyền-Bá Phúc-Âm” ra Việt ngữ, đề-nghị ta nên đồng nhất ta với thân-hữu và hỏi như vầy:
Câu hỏi 1: Giả định trong lúc chúng ta đang nói chuyện đây, một chuyện không may xảy đến (bom nguyên tử nổ v.v...) và cả hai chúng ta đều qua đời. Tôi biết chắc rằng sau khi chết tôi sẽ được lên thiên đàng, không rõ trong cuộc sống tâm linh hiện tại của ông, ông có biết chắc chắn rằng ông qua đời hôm nay ông sẽ được lên Thiên-đàng không?
Câu hỏi 2: Nếu chúng ta qua đời hôm nay và ứng-hầu trước mặt Thượng-Đế, rồi Ngài hỏi chúng ta rằng: Tại sao ta cho con vào Thiên-đàng? Tôi biết tôi sẽ trả lời với Chúa như thế nào, còn ông thì sao?
Hai câu hỏi chẩn-đoán sẽ giúp ta dễ dàng chuyển tiếp qua phần Phúc-Âm. Dưới đây là bố-cục trình-bày Phúc-Âm.
BỐ-CỤC TRÌNH-BÀY PHÚC-ÂM.
I. LỜI MỞ ĐẦU.
A. Đời sống thế tục của họ.
B. Bối cảnh tôn-giáo của họ.
C. Hội Thánh của chúng ta.
D. Lời chứng cá nhân và / hoặc của Hội Thánh.
E. Hai câu hỏi chẩn-đoán.
II. PHÚC-ÂM.
A. ÂN-PHÚC.
1. Thiên-đàng là tặng-phẩm biếu không (RôRm 6:23)
2. Chẳng thể nhờ công đức riêng hoặc vì xứng đáng mà được (ÊphEp 2:8, 9)
B. NGƯỜI.
1. Là tội--nhân (MatMt 5:48; RôRm 3:23; GiaGc 2:10)
2. Không thể tự cứu mình (ÊphEp 2:8, 9; CôlCl 1:20-22)
C. THƯỢNG-ĐẾ.
1. Hay thương-xót cho nên không muốn hình-phạt chúng ta. (GiGa 3:16; RôRm 5:8; IIPhi 2Pr 3:9)
2. Công-bình vì vậy phải hình phạt tội-lỗi. (RôRm 6:23; IITês2Tx 1:9; HêbDt 9:27)
D. CHÚA CỨU THẾ.
1. Ng ài là ai - Thần Nhân vô-hạn. (GiGa 1:1, 14; 10:30; 20:28)
2. Ngài đã làm gì - Ngài đã trả giá tội-lỗi cho chúng ta đồng thời sắm một chỗ ở thiên-đàng và biếu cho chúng ta như một tặng-phẩm. (IICôr2Cr 5:14, 21; IPhi 1Pr 1:18, 19)...
E. ĐỨC-TIN.
1. Không phải là gì - chẳng phải là sự thừa nhận theo trí-khôn hoặc niềm tin tạm thời (Êph Ep 2:9).
2. Nhưng là gì - duy tin cậy một mình Chúa Cứu Thế để được cứu rỗi (GiGa 3:16, 18, 36; 6:47; CôngCv 4:12).
III. SỰ TÍN-THÁC.
A. CÂU HỎI ĐỂ BIẾT CHẮC: Bạn thấy những điều tôi vừa trình-bày có rõ cho bạn không?
B. CÂU HỎI TÍN THÁC: Bạn có muốn nhận tặng-phẩm này để được sự sống vĩnh-viễn không?
C. LÀM SÁNG TỎ TỰ TÍN-THÁC.
1. Thuyên chuyển lòng tin.
2. Nhận Đấng Christ phục-sinh và hiện đang sống.
3. Nhận Đấng Christ làm Cứu Chúa. (KhKh 3:20)
4. Nhận Đấng Christ là Chủ.
5. Ăn-năn tội.
D. LỜI CẦU-NGUYỆN TÍN-THÁC.
1. Cầu-nguyện cho người - để hiểu, ăn năn và tin.
2. Cầu-nguyện với người - từng câu ngắn.
3. Cầu-nguyện cho người - để được bảo-đảm.
E. SỰ BẢO ĐẢM ƠN CỨU RỖI - xin cho phép tôi chỉ bạn một điều quan trọng mà Chúa Cứu Thế nói về việc bạn vừa thực hiện. (GiGa 6:47)
IV. CHĂM-SÓC TRỰC TIẾP.
A. THÁNH KINH - hẹn 7 ngày gặp lại
B. CẦU NGUYỆN.
C. THỜ-PHƯỢNG.
D. TƯƠNG GIAO.
E. LÀM-CHỨNG.
TRÌNH-BÀY PHÚC-ÂM VẮN TẮT.
I. LỜI MỞ ĐẦU (A - D)
(Trình bày vắn tắt 10 phút khởi sự với 2 câu hỏi chẩn đoán và kết thúc với câu hỏi tín thác)
E. HAI CÂU HỎI CHẨN-ĐOÁN.
Câu hỏi 1:
- Thật là lý thú, Sung ạ. Nhưng xin cho biết: trong đời sống tâm-linh của bạn hiện tại, bạn có biết chắc rằng hôm nay bạn qua đời, bạn sẽ vào thiên-đàng chăng?
- Tôi tưởng không ai có thể biết chắc điều đó.
- Trải qua nhiều năm chính tôi cũng không biết, nhưng sau đó tôi khám-phá được một điều kỳ diệu! Tôi khám phá ra rằng tôi có thể biết chắc chắn! Thậm chí tôi khám phá ra rằng đó là lý-do tại sao Thánh-Kinh được chép ra. Thánh-Kinh dạy: “Tôi viết điều đó để anh em biết rõ nhờ tin Con Thượng-Đế mà anh em được sự sống vĩnh-viễn” (IGi1Ga 5:13).
- Bạn có muốn tôi chia-sẻ với bạn cách nào tôi biết chắc rằng tôi đang đi vào thiên-đàng, và cách nào bạn cũng có thể biết được như vậy không?
- Có, tôi thật muốn biết.
Câu hỏi 2:
- Được rồi. Tôi sẵn sàng chia-sẻ với bạn, nhưng trước hết tôi xin hỏi bạn một câu khác mà tôi nghĩ sẽ đem chúng ta đến gần vấn-đề và làm sáng tỏ tư tưởng chúng ta hơn. Giả định rằng bạn qua đời đêm nay và ứng hầu trước Thượng-Đế và Ngài hỏi bạn: Tại sao Ta phải cho con vào thiên-đàng? Bạn sẽ thưa với Chúa làm sao?
- Tôi không nghĩ ra được câu trả lời nào.
- Bạn không cần phải suy nghĩ nhiều chỉ nói điều gì thóang qua trong trí bạn.
bottom of page
