top of page

HungT
Mar 5, 2026
...vì cớ anh em là kiệt-tác (việc Ngài) của Đức Chúa Trời rồi. Anh em phải làm các công việc tốt lành, cầu-nguyện, đọc kinh-thánh, và làm-chứng cho kẻ khác...
“Còn anh em đã chết vì lầm-lỗi và tội ác mình, 2. đều là những sự anh em xưa đã học đòi, theo thói quen đời nầy, vâng-phục vua cầm quyền chốn không trung tức là thần hiện đang hành động trong các con bạn nghịch. 3. Chúng ta hết thảy cũng đều ở trong số ấy, trước kia sống theo tư-dục xác thịt mình, làm trọn các sự ham-mê của xác thịt và ý tưởng chúng ta, tự nhiên làm con của sự thạnh nộ, cũng như mọi người khác. 4. Nhưng Đức Chúa Trời, là Đấng giàu lòng thương-xót, vì cớ lòng yêu-thương lớn Ngài đem mà yêu chúng ta, 5. nên đang khi chúng ta chết vì tội mình, thì Ngài làm cho chúng ta sống với Đấng Christ, ấy là nhờ ân-điển mà anh em được cứu, 6. và Ngài làm cho chúng ta đồng sống lại và đồng ngồi trong các nơi trên trời trong Đức Chúa Jêsus Christ, 7. hầu cho về đời sau tỏ-ra sự giàu có vô hạn của ân-điển Ngài, mà Ngài bởi lòng nhân-từ đã dùng ra cho chúng ta trong Đức Chúa Jêsus Christ. 8. Vả, ấy là nhờ ân-điển, bởi đức-tin, mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban-cho của Đức Chúa Trời. 9. Ấy chẳng phải bởi việc làm đâu, hầu cho không ai khoe mình; 10. vì chúng ta là việc Ngài làm ra, đã được dựng nên trong Đức Chúa Jêsus Christ để làm việc lành mà Đức Chúa Trời đã sắm sẵn trước cho chúng ta làm theo.” Ê-phê-sô 2:1-10.
Trước...
...khi tôi giải thích phần kinh thánh nầy, tôi thích anh em chú ý đến Ê-phê-sô chương một. Chương này có thể chia làm 2 phần lớn.
Phần thứ nhất nói về những gì một người tiếp nhận đựơc do các sự giàu có của ân-điển Đức Chúa Trời.
Vị sứ-đồ bảo cùng các tín-đồ về mức-lượng họ tiếp nhận được, rằng Đức Chúa Trời trong Đấng Christ Jêsus đã ban phước cho họ mọi phước hạnh thuộc-linh trong các nơi trên trời (câu 1-14).
Phần thứ hai là sự cầu-nguyện của vị sứ-đồ.
Dầu họ đã chiếm được, ông cầu-nguyện cho họ, kẻo họ không biết những gì họ đã chiếm được. Theo cách nầy họ có thể đến chỗ biết đại-năng của sức mạnh Ngài mà đã khiến cho Chúa Jêsus từ kẻ chết sống lại (câu 15-23).
Chương 2 là lời giải thích quyền-năng mạnh mẽ của sự phục-sinh trong chương trước. Nó giải thích cách đầy đủ về sự cứu-rỗi.
-Thứ nhất, câu 1-10 nói về tình-trạng của chúng ta trước khi ta tin Chúa.
-Thứ hai, các câu nầy nói về những gì Đấng Christ đã hoàn thành;
-Thứ ba, chúng giải thích thế nào chúng ta có thể chiếm được những gì Đấng Christ đã hoàn thành;
-Thứ tư, chúng nói về những gì chúng ta nên làm sau khi ta đã chiếm được những gì Đấng Christ hoàn thành rồi. Bây giờ ta nhìn vào phần nầy từng câu một.
Tình Trạng Của Ta Trước Khi Tin.
Câu 1 chép, “còn anh em đã chết vì lầm lỗi và tội ác mình.” Chương vừa rồi kêu-gọi ta chú ý tính cách vượt bực của quyền-năng Ngài và đại-năng của sức mạnh Ngài. Chương 2 khởi sự cho ta biết chúng ta đã là loại người gì trước khi ta được cứu. Nếu ta muốn thấy sự cứu-rỗi là gì, và nếu ta muốn lớn lên về mặt thuộc-linh, điều tối quan-trọng cho mọi người chúng ta phải biết là: chúng ta đã là loại người gì hồi nguyên thủy. Kinh thánh không chỉ nói rằng chúng ta đã là các tội nhân, vi-phạm các tội-lỗi và làm điều xấu xa; nó cũng nói rằng ta đã chết! Ta luôn nghĩ rằng mình chỉ là các tội-nhân và ta cần sự cải thiện. Tuy nhiên, ta không nhận thức rằng mình là những người đã chết không thể cải thiện được.
Người chết thiếu-hụt điều gì? Sự sống.
Ta đã chết trong các quá-phạm và các tội-lỗi mình. Ta không chỉ quá xấu xa, vi-phạm các tội-lỗi; ta cũng thiếu-hụt sự sống.
Sự chết bao gồm 2 điều: thứ nhất, nó không có sự sống; và thứ hai, nó không thể sản xuất sự sống.
Do đó, vì cớ những gì ta vốn là đó, ta không bao giờ giống như Đức Chúa Trời. Chỉ sự sống có thể có sự lớn lên, quyền-năng và sự hiệp-nhất hữu-cơ. Vì cớ ta đã không có sự sống của Đức Chúa Trời, ta đã chết đối với sự thánh-khiết, quyền-năng và vinh-quang của Đức Chúa Trời. Ta đã không thể thánh-khiết, quyền-năng và vinh-hiển như Ngài. Chỉ người sống có thể sống; không người chết nào có thể sống. Hồi ban đầu, ta đã chết. Trừ khi ta đã tiếp nhận sự sống, ta không thể có nếp sống thánh-khiết.
Đức Chúa Trời phán: ta đã chết.
Tôi xin hỏi, sự chết của ta như gỗ hay đá? Không, gỗ chết hay đá cứ luôn luôn y như vậy. Tuy nhiên, sự chết của bản-thể ta mục nát và đồi bại. Ta càng lúc càng trở nên thối rửa. Đức Chúa Trời không muốn chúng ta cải thiện, vì cớ ta đã chết. Ta không nên nổ lực cải thiện xác chết. Ta không có sức mạnh làm điều tốt lành. Ta không thể đắc thắng thế giới. Ta không thể chống lại các sự cám-dỗ, vì cớ ta đã chết.
Đây là loại sự chết nào? Đây không phải là sự chết vật lý; cũng không phải là sự chết thông thường. Đó là một sự chết đã chết trong các quá-phạm và các tội-lỗi. Theo nguyên ngữ, sự quá-phạm có nghĩa là sự vượt quá mong manh. Thí-dụ, khi chạy đua, dọc theo đường chạy có vạch các đường thẳng làm ranh giới. Bước vượt quá các vạch nầy một ít cũng vi-phạm quy luật trò chơi, và người phạm không còn đủ tư-cách cho cuộc đua. Sự vượt quá mong manh nầy được gọi là sự quá-phạm. Các tội-lỗi là các điều nhơ bẩn và nhơ nhớp. Các quá-phạm không nghiêm-trọng như các tội-lỗi. Trải suốt cuộc đời mình ta sống giữa 2 điều nầy - các quá-phạm và các tội-lỗi.
Không vi-phạm các tội-lỗi, không yêu thế giới và không bị các sự cám-dỗ thúc giục vượt quá quyền-năng kiểm chế của ta vì cớ ta đã chết trong các quá-phạm và các tội-lỗi.
Chúa Jêsus cũng đã nói rằng con người đã chết. “quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, ai nghe lời ta mà tin Đấng đã sai Ta, thì có sự sống đời-đời, không đến sự định tội, song đã vượt khỏi sự chết mà vào sự sống rồi. Quả thật, quả thật, Ta nói cùng các ngươi, giờ sắp đến, mà nay đã đến rồi, khi kẻ chết sẽ nghe tiếng Con Đức Chúa Trời, và kẻ nghe ấy sẽ được sống.” (Giăng 5:24-25).
Chúa nói rằng khi một tội-nhân được cứu, anh ta không chỉ có sự sống đời-đời và thoát khỏi sự định-tội, nhưng anh ta cũng sẽ vượt khỏi sự chết vào sự sống. Chúa cũng bảo chúng ta rằng một tội-nhân không phải là một tội-nhân suông; anh ta là một người chết. Đây là tại sao Ngài bảo kẻ chết sẽ nghe tiếng của Con Đức Chúa Trời.
Vì cớ một người đã chết, anh tuyệt đối không có hy-vọng về sự công-nghĩa, thanh-khiết, quyền-năng và vinh-quang của Đức Chúa Trời. Anh không thể đạt đến các điều nầy. Vì ta biết rằng con người đã chết, điều đầu tiên phải đắc thắng là sự chết. Ta không sợ tội-lỗi, nhưng ta sợ sự chết.
Các bác-sĩ y-khoa đều biết rằng có chất độc trong mọi loại thức ăn. Nhưng một con người có sự sống năng-động thì không sợ các chất độc. Lưu tâm của anh không phải là làm sao rứt bỏ các chất độc, nhưng làm sao để có sự sống mạnh mẽ hầu chống lại mọi chất độc. Tội-lỗi sẽ không chết, nhưng sự sống đầy sinh lực có thể đắc thắng tội-lỗi.
Khi Chúa Jesus còn sống trên đất, Ngài không hề vi-phạm một tội-lỗi. Có phải vì cớ Ngài có một gia đình tốt đặc biệt không? Hay có phải vì cớ Ngài đã có một hoàn cảnh tốt cách đặc biệt? Có phải xã hội vào thời đó đặc biệt tốt hay không? Hay có phải thế giới không cám-dỗ Ngài hoặc Sa-tan không thử thách Ngài? Ta biết rằng không có một điều nào như vậy cả. Không vì cớ Chúa đã không gặp các sự khó khăn. Đúng ra, Chúa đã có sự sống của Đức Chúa Trời, tội-lỗi và sự ác không thể đụng chạm Ngài. Đây là tại sao chúng ta không sợ tội-lỗi nhưng sợ sự chết. Tội-lỗi sẽ không chết, nhưng ta có thể chiến thắng nó bằng sự sống.
Ê-phê-sô 2;2 chép “đều là những sự anh em xưa đã học đòi, theo thói quen đời nầy, vâng-phục vua cầm quyền chốn không trung tức là thần hiện đang hành động trong các con bạn nghịch.”
Câu 1 nói về sự chết, câu 2 nói về sự bước đi. Câu 1 nói về tình-trạng ban đầu của con người - sự chết, câu 2 nói về những gì do con ngừơi làm nên.
“Là những sự” chỉ dẫn các quá-phạm và các tội-lỗi trong câu 1. Hồi ban đầu, con người đã tiếp lấy các quá-phạm và các tội-lỗi làm đường lối để bước đi. Ta phải sáng tỏ. Ta đã chết trong các quá-phạm và các tội-lỗi, không có quyền-năng và sự sống; vì vậy ta đã bước đi trong các quá-phạm và các tội-lỗi.
Thế giới khuyên bảo ta vun trồng và cải thiện chính mình. Nên ta nghĩ rằng nếu ta cầu-nguyện nhiều hơn và đọc kinh-thánh càng thêm, ta có thể chiến thắng tội-lỗi. Nhưng vì cớ ta đã chết, ta không có đường lối nào khác trừ ra bước đi (miệt mài) trong các quá-phạm và các tội-lỗi.
Kinh thánh nói ta có 3 kẻ thù: (1) thế giới, (2) Sa-tan, (3) và xác thịt. Hai kẻ thù đã đựơc đề-cập trong câu nầy là - thế giới và Sa-tan. Câu tiếp theo đề-cập xác thịt.
Thế giới.
Theo thời đại của thế giới nầy có thể dịch là “theo đúng kiểu cách của thế giới nầy”. Câu nầy bày-tỏ rằng con người bị thế giới lôi kéo. Há không đúng sao khi ta thích theo kiểu dáng của thế giới? Từ thời đại nầy đến thời đại kia các tội-lỗi đều kh ác biệt. Mỗi thế-hệ có các tội-lỗi riêng của nó; cũng vậy, mỗi thời kỳ có các tội-lỗi riêng của nó. Khi ta đã chết trong các quá-phạm và các tội-lỗi, ta đã có khuynh hướng yêu mến các kiểu dáng.
Sa-tan.
“Bá chủ (nhà cai-trị) của quyền-bính khoảng không” là Ma quỷ. Trái đất dành cho con người, khoảng không dành cho Ma quỷ. Đã một lần Cha so sánh Ma quỷ với chim trời.
“Nhà cai-trị” là (tà) linh hiện đang vận hành trong các con của sự bội nghịch.
“Các con sự bội nghịch” là dân chúng thế giới. Kinh-thánh đề-cập các con sự sáng và các con của vương quốc Đức Chúa Trời. Các tính từ nầy làm cho các con có đủ tư-cách một cách đặc biệt. Họ là “các con của sự sáng” vì cớ họ làm những điều trong sự sáng và là “các con của vương quốc Đức Chúa Trời” vì cớ họ sắp thừa kế vương quốc. Do đó, nói rằng “các con của sự bội nghịch” có nghĩa ý muốn của dân thế giới chống nghịch Đức Chúa Trời.
Rất dễ vi-phạm tội-lỗi. Một người không phải kiêng ăn 3 ngày và 3 đêm để phạm-tội. Anh không phải vất vả nổ lực vận dụng ý muốn mình. Vì cớ có một ác linh đang vận hành trong lòng con người, nên rất dễ để phạm-tội.
Câu nầy giúp đỡ chúng ta nhận thức chúng ta đã là gì hồi ban đầu: “theo đúng thời đại của thế giới nầy”, ta đã yêu thế giới; và “theo bá chủ (nhà cai-trị) của quyền-bính khoảng không”, ta đã vâng-lời Ma quỷ.
Xác thịt.
Ê-phê-sô chép “chúng ta trước kia cũng thảy đều ăn ở (cư-xử) trong vòng họ, buông lung theo tư-dục của xác thịt, làm các điều mà xác thịt và tâm ý ưa muốn, vốn là con cái của sự thạnh nộ, cũng như kẻ khác”.
Câu 1 chép “anh em” và câu 2 cũng chép “anh em”. Nhưng khi ta đến câu 3, kinh thánh chép “chúng ta”. Phao-lô bao gồm chính ông. Ông đã không muốn làm cho anh em Ê-phê-sô nghĩ sai rằng chỉ có người ngoại bang và anh em Ê-phê-sô đã được miêu-tả trong câu 2 và 3, còn Phao-lô, là sứ-đồ, người Do-thái, và dân Pha-ri-si, là khác hẳn. Phao-lô đã muốn người khác thấy rằng thậm chí một sứ-đồ và người Do-thái theo bản-chất cũng y như dân ngoại bang, đã chết trong các quá-phạm và các tội-lỗi. Chúng ta đã làm những gì giữa các con của sự bội nghịch? Chúng ta đã không chỉ yêu thế giới và vâng-lời Ma quỷ, nhưng ta cũng đã “một lần cư-xử chính mình trong các tư-dục của xác thịt”. Theo nguyên ngữ cư-xử chính mình hàm ý sự hoạt động. Hồi ban đầu, từ sáng đến tối, chuyển động của con người chỉ là hoạt động của xác thịt.
Theo nguyên văn chữ “làm” (làm các điều xác thịt…ưa muốn) có nghĩa là “làm thỏa mãn”.
Làm theo các khát vọng của xác thịt và của tư tưởng có nghĩa là làm thỏa mãn các khát vọng của xác thịt và của tư-tưởng. Các khát vọng của xác thịt là ở các điều bên ngoài, các khát vọng của tư-tưởng ở trong tâm-trí. Khi ta đã làm theo các khát vọng của xác thịt và của tư-tưởng, ta đã nổ lực làm thỏa mãn chính mình cả bên ngồi và bên trong.
Anh chị em ơi! Ta đã thấy cách rõ ràng rằng định-mệnh của ta đã được quyết định. Ta đã “là con cái của sự thạnh nộ như mọi kẻ khác”. Theo bản-chất mình, ta y như các kẻ khác. Do đó, định-mệnh của ta cũng y như kẻ khác - con cái sự thạnh nộ, đang chờ đợi sự xét-đoán và cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời! Nếu đây là tất cả những gì chúng ta có, chúng ta đáng thương biết dường nào! Nhưng cảm-tạ Đức Chúa Trời tiếp theo điều nầy có 2 chữ làm chuyển đổi dòng chảy: “nhưng Đức Chúa Trời”.
Sự Cứu-Rỗi Của Đức Chúa Trời Trong Christ.
Ê-phê-sô 2:4 chép, “nhưng Đức Chúa Trời là Đấng giàu lòng thương-xót, vì tình thương yêu lớn của Ngài mà Ngài đã đem thương yêu chúng ta”. Ô! Tôi đã chết trong các quá-phạm và các tội-lỗi của tôi và không thể đắc thắng sự cám-dỗ của thế giới, sự lôi cuốn của Sa-tan, và sự đồi bại của xác thịt.
Nhưng anh chị em ơi, Đức Chúa Trời có con đường. Xin hãy nhớ, không chép “nhưng tôi”. Điều nầy có nghĩa tôi đặt để ý muốn mình, từ bỏ tội-lỗi, tin-cậy Chúa trong lối nầy hay lối kia. Đúng ra, Kinh-thánh chép, “nhưng Đức Chúa Trời”. Ngợi-khen Chúa! Chúng ta có, “nhưng Đức Chúa Trời!” Đức Chúa Trời giàu lòng thương-xót! Vì cớ tình yêu lớn mà Ngài đã đem yêu thương chúng ta, Ngài đã đến để cứu chúng ta.
Câu 5 chép, “nên đang khi chúng ta chết vì tội mình, thì Ngài làm cho chúng ta sống với Đấng Christ, ấy là nhờ ân-điển mà anh em được cứu,”. Đây là tình yêu thương lớn mà Ngài đã đem thương yêu chúng ta. Christ đã chết và sau 3 ngày đã sống lại. Ấy là sự sống của Đức Chúa Trời trong Christ đã dức-dấy Christ sống lại. Các lằn roi trên lưng Ngài, mão gai trên đầu Ngài, các vết đinh trên tay và chân Ngài mà chúng ta đã được chữa lành; chỉ các vết sẹo còn lại. Bác-sĩ có thể làm gì để có thể chữa lành vết thương dữ dội và nhanh chóng chữa lành nó? Không một ai. Christ đã được làm cho sống lại theo cách nầy vì cớ Ngài có sự sống của Đức Chúa Trời. Khi chúng ta đã chết trong các quá-phạm và tội-lỗi mình, Đức Chúa Trời đã ban sự sống cho ta, cũng vậy sự sống của Đức Chúa Trời đã được ban-cho Christ làm cho Ngài sống lại từ kẻ chết. Nên được cứu là có sự sống của Đức Chúa Trời vào một người chết và làm anh ta sống động.
Anh chị em ơi, anh em có nghĩ rằng khó tự-do khỏi các tội-lỗi và điều ác chăng? Anh em nghĩ khó từ bỏ thế giới chăng? Anh em nghĩ khó chống lại Sa-tan chăng?
Có các gương của những người bị Ma quỷ bắt lấy.
-Khi Chúa bảo các môn-đồ rằng Ngài phải đi lên Giê-ru-sa-lem và chịu đựng nhiều điều từ các trưởng-lão, các thầy tế-lễ cả, và các văn-sĩ và bị giết chết, Phi-e-rơ nói, “Chúa ơi, nguyện Đức Chúa Trời thương-xót Ngài! Điều nầy không cách gì xảy ra cho Ngài đâu!” (Math 16:22). Chúa xây lại và phán cùng Phi-e-rơ, “ớ Sa-tan, hãy lui ra đàng sau Ta!”(câu 23). Sau khi bị Sa-tan bắt lấy, Phi-e-rơ đã bắt đầu chứng-tỏ sự sợ hãi đau khổ.
-Giu-đa đã phản-bội Cha vì cớ Sa-tan đã vào lòng anh ta (Luca 22:3).
-A-na-nia và Sa-phi-ra giữ lại một phần tiền bạc vì cớ Sa-tan dẫy-đầy lòng họ - họ đã yêu danh tiếng tốt về sụ dâng tiền, song le họ không sẵn sàng có sự hiến dâng chính mình cách trọn vẹn ( Công-vụ 5:3). Chúng ta coi mọi điều là rất khó khăn chỉ vì một lý-do: chúng ta đã chết trong các quá-phạm và tội-lỗi mình.
Thậm chí khi chúng ta đã giống như vậy, Đức Chúa Trời đã làm cho ta đồng sống động với Christ! Cũng vậy Đức Chúa Trời đã đặt sự sống vào Christ và làm Christ sống lại, Ngài cũng đặt sự sống vào trong ta và làm ta sống động. Khi sự cám-dỗ đến, ta không cần tranh đấu. Ta phải nhận thức rằng sự chết đang trị-vì và chỉ sự sống có thể đắc thắng. Thí-dụ, nếu ta sắp nổi giận, ta không nên nói với chính mình là ta nên nổ lực kiểm soát nó; đúng ra, ta nên nói cùng Chúa, “Chúa ôi, nguyện sự sống Ngài đầy-dẫy con”.
Anh chị em ơi, để đắc thắng tội-lỗi cần có luật của Linh sự sống, chớ không phải sự công-nghĩa của ta. Ta đặt sự công-nghĩa chống lại tội-lỗi và sự sống đối kháng sự chết. Nhưng Đức Chúa Trời đã đắc thắng sự chết bằng sự sống; Ngài cũng đắc thắng tội-lỗi bằng sự sống. “Vì luật của Linh sự sống đã buông tha tôi trong Christ Jêsus khỏi luật của tội-lỗi và sự chết”. Có sự khác biệt giữa tội-lỗi và sự chết; tuy nhiên, để đắc thắng cả tội-lỗi và sự chết, ta chỉ cần sự sống.
Ê-phê-sô 2:6 chép, “và Ngài làm cho chúng ta đồng sống lại và đồng ngồi trong các nơi trên trời trong Đức Chúa Jêsus Christ,”. Anh chị em ơi, Christ đã không chỉ cứu-chuộc ta hầu ta có thể tiếp nhận sự sống mới, nhưng cũng để chúng ta có thể được sống lại.
Sự khác biệt giữa việc được sống động trong câu 5 và được sống lại trong câu 6 là gì? Chúng ta biết sự khác biệt chăng? Được sống động và được sống lại không có sự khác biệt trong những gì ta chiếm được cách thực tiễn, tuy nhiên, được sống động và được sống lại rất khác biệt trong ý nghĩa.
-Câu 5 nói Đức Chúa Trời khiến ta đồng sống động với Christ. Ta đã chết trong các quá-phạm và tội-lỗi mình, Đức Chúa Trời đã ban sự sống cho ta, khiến ta sống động.
-Câu 6 chép Ngài đã khiến ta đồng sống lại với Christ. Đức Chúa Trời đã khiến ta đồng sống lại với Christ đến nỗi ta có thể sống cho Ngài. Kinh thánh nói về 2 mối liên-hệ của ta với tội-lỗi: ta đã chết trong các tội-lỗi (Êph. 2:1), và ta đã chết đối với tội-lỗi (Rô-ma 6:2). Chết trong các tội-lỗi là thậm chí dầu ta đang sống động, ta đã chết với mọi sự trừ ra tội-lỗi, chỉ yêu những gì ô tội và gian ác.
Giống như một người đang vui hưởng việc hút thuốc-phiện; anh ta hút thuốc-phiện mỗi ngày. Mọi tư-tưởng của anh dẫy-đầy thuốc-phiện. Ta nói rằng loại người nầy đã chết trong thuốc-phiện. Đã chết đối với tội-lỗi nghĩa là ta đã phá vỡ mối liên-hệ với tội-lỗi. Tội-lỗi không còn cám-dỗ chúng ta vì cớ ta đã chết. Nếu một người thường vui hưởng thuốc-phiện không còn vui hưởng nó nữa, anh ta như người đã chết đối với thuốc-phiện; thuốc-phiện không còn có thể cám-dỗ anh ta nữa. Những ai mà đã chết trong các tội-lỗi cần được làm cho đồng sống động với Christ; những ai đã chết đối với tội-lỗi cần được làm cho đồng sống lại với Christ.
Cảm-tạ và ngợi-khen Đức Chúa Trời! Ta đã chiếm được mọi điều nầy. Ta đã được đồng sống động với Christ, và ta đã được đồng sống lại với Christ. Đức Chúa Trời đã làm cho ta đồng sống động và đồng sống lại với Christ. Không chỉ vậy thôi, Ngài cũng đã làm ta đồng ngồi với Christ trong các nơi trên trời.
Ê-phê-sô 2:1-3 bảo rằng ta đã ở trong 3 loại tình-trạng nầy khi ta đã chết rong các quá-phạm và các tội-lỗi: (1) theo thời đại của thế giới nầy, (2) theo nhà cai-trị của quyền-bính khoảng không, và (3) trong các tham dục của xác thịt. Đức Chúa Trời đã cứu-chuộc chúng ta và đã chiến thắng Sa-tan trong Christ Jêsus. Ngài đã ban cho chúng ta sự sống phục-sinh để chinh-phục xác thịt, và Ngài đã làm ta ngồi trong các nơi trên trời để chiến thắng thế giới.
Sự cứu-rỗi của Đức Chúa Trời giúp ta đủ khả năng đắc thắng 3 kẻ thù nầy: xác thịt, Sa-tan, và thế giới. Nếu ta đã được ngồi trong các nơi trên trời, khi ấy ta ở trong sự đắc thắng trọn-vẹn.
Ta đã được làm cho đồng sống động, đồng sống lại và đồng ngồi với Christ trong các nơi trên trời. Tôi thích anh em chú ý điểm rất quan-trọng: anh em đã được làm cho sống động với Christ, anh em đã được làm cho sống lại với Đấng Christ,và anh em đã được làm cho ngồi với Đấng Christ trong các nơi trên trời.
Vài người có thể nói cùng anh em rằng anh em nên được đồng sống lại với Đấng Christ. Nhưng tôi xin nói với anh em rằng anh em đã được đồng sống lại với Đấng Christ rồi. Người khác có thể khuyến-khích anh em tìm kiếm cuộc đời thăng-thiên, nhưng tôi xin nói với anh em: “anh em đã được ngồi trên các nơi trên trời rồi.”
Khi Đấng Christ đã được sống động, ta đã được sống động với Ngài. Khi Đấng Christ đã được sống lại, ta cũng đã được sống lại với Ngài. Khi Đấng Christ đã được ngồi trong các nơi trên trời, ta đã được ngồi với Ngài trong các nơi trên trời. Chúng ta cảm-tạ Đức Chúa Trời rằng ta đã đồng chiếm hữu các điều nầy rồi!
Nếu chiều nay anh em bị cám-dỗ nổi giận, anh em có thể nghĩ rằng sự đắc thắng trên sự cám-dỗ không do sự tranh đấu nhưng bởi sự sống, và khi nghĩ như vậy anh em có thể cầu-nguyện cùng Đức Chúa Trời,
“Đức Chúa Trời ôi, xin làm cho con sống động, khiến con sống lại, và đặt con ngồi trên các nơi trên trời”.
Anh em có đúng khi làm như vậy chăng? Nếu anh em làm như vậy, tôi xin nói cùng anh em, anh em chưa hiểu sự cứu-rỗi của Đức Chúa Trời gì cả.
Sự cứu-rỗi là gì? Sự cứu-rỗi là sự hoàn thành của Đức Chúa Trời cho ta. Đức Chúa trời đã làm cho ta sống động với Christ rồi, khiến ta đồng sống lại, và đồng ngồi với ngài trong các nơi trên trời. Tôi không phải cầu-xin Đức Chúa Trời làm tôi sống động, làm tôi sống lại, hay làm tôi ngồi trong các nơi trên trời. Ngài đã làm điều nầy rồi. Đây là đức-tin.
Đức-tin là tin rằng những gì Đức Chúa Trời đã làm là thật. Vô-tín là nghĩ rằng anh em phải làm cái gì đó. Ảo tưởng tâm-lý là tưởng tượng những điều gì đó không có là chúng đã có; nhưng đức-tin là thấy các điều không thấy. Vì cớ ta không thể thấy chúng không có nghĩa chúng không hiện hữu.
Vì vậy, trong Đấng Christ ta đã được làm cho sống động, đã được sống lại, và đã được ngồi trong các nơi trên trời.
-Khi sự cám-dỗ đến, ta nên can-đảm nói, “ngươi không thể đụng chạm đến ta, vì ta đã được sống lại rồi”.
-Khi thế giới đến, ta nên gan-dạ nói, “ta đã thăng-thiên lên các nơi trên trời.”
Đây là sự cứu-rỗi. Đây không phải là sự tranh đấu. Kẻo thơ Ê-phê-sô có thể bị hiểu lầm, ngay sau các lời, “thậm chí khi ta đã chết trong các quá-phạm, đã làm ta đồng sống động với Đấng Christ”, tức thì Phao-lô nói ngay lời giải thích: “bởi ân-điển anh em đã được cứu”. Rồi trong câu 8 ông định ý lặp lại lần nữa, “ bởi ân-điển anh em được cứu”. Ý nghĩa của điều nầy là gì? Vì lý-do nào ông nói điều nầy? Có một lý-do tốt đẹp. Phao-lô sợ rằng ta có thể nghĩ rằng sống thì quá khó khăn. Có thể ta không biết làm sao ta có thể sống và làm sao ta có thể chiếm được sự sống nầy. Ông nói rằng sự việc nầy là việc làm của Đức Chúa Trời. Điều đó bởi ân điển - không phải tôi muốn được sống động, nhưng Đức Chúa Trời đã làm tôi sống động; không phải tôi muốn được sống lại, nhưng Đức Chúa Trời đã làm tôi sống lại; không phải tôi muốn ngồi các nơi trên trời, nhưng Đức Chúa Trời đã làm tôi ngồi trong các nơi trên trời. Những gì Đức Chúa Trời đã chuẩn bị cho ta thì đều do ân-điển. Nửa phần đầu là việc làm của Đức Chúa Trời; nửa phần sau chỉ cần việc tin của ta. Tin không phải là cảm xúc; nếu điều đó do cảm-xúc, nó bị ràng buộc vào sự thất-bại.
Ngày nay ta phải nhớ rõ điều nầy: sự cứu-rỗi ít nhất vướng vào 3 phần này: (1) được làm sống động với Christ, (2) được sống lại với Christ, và (3) được đồng ngồi với Christ trong các nơi trên trời.
Câu 7 chép, “hầu cho về đời sau tỏ ra sự giàu có vô hạn của ân-điển Ngài, mà Ngài bởi lòng nhân-từ đã dùng ra cho chúng ta trong Đức Chúa Jêsus Christ.”. Câu nầy bày-tỏ mục-tiêu sự cứu-rỗi của Ngài.
Sự nhơn-từ của Đức Chúa Trời đối với chúng ta là gì? Điều đó đã được đề-cập trước rồi: khi ta đã chết trong các tội-lỗi, Đức Chúa Trời đã làm cho ta đồng sống động với Đấng Christ, đồng sống lại với Đấng Christ, và đồng ngồi với Đấng Christ trong các nơi trên trời.
-“Các thời đại hầu đến” là vô số các thế-hệ trong tương lai; đây là sự chứng-tỏ cho các thiên-sứ. Khi nào đã có một người chết và được sống lại? Nhưng sự nhơn-từ mà Đức Chúa Trời đã có đối với chúng ta qua Đấng Christ đã làm các người chết sống lại.
Phương-Tiện Của Sự Cứu-Rỗi.
Câu 8 chép, “vì nhờ ân-điển bởi đức-tin mà anh em được cứu, ấy không phải từ anh em đâu, bèn là ban tứ của Đức Chúa Trời”. Được cứu là kinh-nghiệm của Ê-phê-sô 2:5-6.
Sự cứu-rỗi bởi phương-tiện nào mà đến? Bởi ân-điển. Rô-ma 11:6 chép, “nhưng nếu đã bởi ân-điển, thì chẳng còn phải bởi công việc nữa; bằng chẳng thì ân-điển không còn phải làn ân-điển nữa”. Câu nầy nói gì với chúng ta về ân-điển? Chúng ta không cần làm điều gì. Nếu không, ân-điển không còn là ân-điển nữa.
Ân-điển có thể cứu chúng ta khỏi các sự cám-dỗ của thế giới, sự lôi cuốn của Sa-tan, và các tham-dục của xác thịt. Tất cả đây là công việc của Đức Chúa Trời. Nền tảng công việc của Đức Chúa Trời là ân-điển của Đức Chúa Trời, nhưng qua đức-tin. Đường dẫn của ân-điển nầy là đức-tin. Thí-dụ, dây điện để truy ền tải điện. Ân-điển giống như điện lực, đức-tin như dây điện. “Bởi ân-điển” chỉ tỏ đó là công việc của Đức Chúa Trời. “Bởi đức-tin” chỉ tỏ rằng đức-tin là đường dẫn qua đó ân-điển tuôn đổ.
Ta làm gì để có đức-tin? Cảm-tạ và ngợi-khen Đức Chúa Trời! Ngài đã làm ta đồng sống động với Đấng Christ, Ngài đã làm ta đồng sống lại với Đấng Christ, và Ngài đã làm ta đồng ngồi với Đấng Christ trong các nơi trên trời. Đây không phải là ảo tưởng tâm-lý. Đây không phải là đôi điều ta nói bằng miệng. Đây là sự nói năng bằng đức-tin về những gì Đức Chúa Trời đã hồn thnh trong Đấng Christ.
-Đừng để cho Sa-tan một phút giây nào nói cùng anh em rằng anh em đã không được làm cho sống động. Anh em phải nói , “tôi đã được sống động rồi”.
-Đừng để cho thế giới nói cùng anh em rằng anh em đã không được lên các nơi trên trời. Anh em phải nói, “tôi đã ngồi trong các nơi trên trời”.
Anh chị em ơi, cũng vậy anh em đã được cứu, thậm chí ngày nay, anh em là người rất yếu đuối và không có khả năng, Lời Đức Chúa Trời bảo đảm anh em rằng anh em đã được đóng đinh, sống lại và đã ngồi trên trời. Nếu anh em tin những gì Đức Chúa Trời đã làm rồi, mọi sự sẽ được hoàn thành.
Tuy nhiên, có một nan-đề, đó là, vấn đề đức-tin. Thí-dụ, tôi có thể hỏi anh em hoặc anh em tin rằng anh em đã được làm cho sống động, sống lại, và thăng-thiên chăng? Anh em có thể nói anh em tin. Nhưng vào buổi chiều, khi sự cám dỗ đến, nếu anh em chỉ nói bằng môi miệng, “tôi đã được làm cho sống động, tôi đã được sống lại, tôi đã được thăng-thiên”, điều đó sẽ không có hiệu quả. Anh em sẽ trở nên bất-lực. Dường như tất cả đức-tin của anh em đã ra đi. Anh em nên làm gì? Cảm-tạ Đức Chúa Trời! Dầu anh em không thể tin, ân-điển Ngài có thể hành động đến một mức-độ anh em có thể tin. - “điều nầy không từ anh em”; đó là “ban tứ của Đức Chúa Trời”. Sự cứu-rỗi không chỉ không từ anh em, thậm chí đức-tin nầy không từ chúng ta, đó là ban tứ của Đức Chúa Trời. Có một nền-tảng trong kinh-thánh nói rằng Đức Chúa Trời ban đức-tin cho chúng ta.
II Cô-rinh-tô 4:13 chép, “có cùng linh của đức-tin”. Theo nguyên văn câu nầy có thể dịch là, “chúng ta, đã tiếp nhận cùng linh của đức-tin”. Phi-líp 1:29 chép, “bởi chưng ấy là vì Christ mà đã ban ơn cho anh em chẳng những tin vào Ngài mà thôi”. Điều nầy bày-tỏ rằng ta có thể tin vì cớ ân-điển ban cấp cho chúng ta tin.
Điều nầy có nghĩa Đức Chúa Trời đang tin thay cho chúng ta chăng? Không. Vậy khi nào ta có thể tin? Ấy là Đức Chúa Trời Đấng yêu chúng ta và hành động trong chúng ta đến khi chúng ta có thể tin. Đức Chúa Trời đang thay đổi bản-chất chúng ta, và Đức Chúa Trời đang ban cho ta sự khải-thị sáng tỏ đến nỗi ta có thể tin. Ít ra ta nên có đức-tin cầu-xin Đức Chúa Trời khiến ta tin.
Ê-phê-sô 2:9 chép, “cũng chẳng phải bởi các việc làm đâu hầu cho không ai khoe khoang”. Thậm chí chúng ta không làm được một chút gì tốt đẹp. Tất cả chỉ bởi ân-điển. Ta không thể khoe-khoang điều gi cả. Anh chị em ơi, bối rối tồi tệ nhất của chúng ta là chúng ta đều muốn nổ lực. Ta đều hy-vọng rằng ta có thể làm tốt đẹp.
Ta phải tin vào những gì Christ đã hoàn thành, rằng ta đã được phân-rẽ khỏi thế giới và ta có sự sống phân-rẽ. Sự cứu-rỗi không do các việc làm. Nếu ai đó nương cậy vào các việc làm thậm chí một ít, chắc chắn anh ta sẽ thất bại vì cớ anh ta đứng trên địa-vị sai trật.
Xin hãy nhớ rằng anh em đã chết, trong anh em không có khả năng nào hoàn thành sự công-nghĩa và sự thánh-khiết của Đức Chúa Trời. Anh em phải có đức-tin trong những gì Đức Chúa Trời đã hoàn thành. Anh em cũng nên biết rằng thậm chí “đức-tin” nầy cũng do Đức Chúa Trời ban cho anh em.
Mục-Đích Của Sự Cứu-Rỗi.
Câu 10 chép, “Vì chúng ta là việc Ngài (kiệt tác) làm ra, đã được dựng nên trong Đức Chúa Jêsus Christ để làm việc lành mà Đức Chúa Trời đã sắm sẵn trước cho chúng ta làm theo.”.
Trong tình-trạng thiên nhiên của mình, ta tạo ra một lỗi lầm lớn lao, một lỗi lầm đáng ghét. Trước kia ta tưởng rằng sự cứu-rỗi do các việc làm; bây giờ ta nghĩ rằng vì sự cứu-rỗi do ân-điển và ta đã được cứu, ta không phải chăm-lo một điều gì nữa. Dường như thậm chí ta không cầu-nguyện.
Mọi sự chúng ta phải làm là chỉ đi ngủ và để cho Christ đoạt sự chiến thắng thay cho ta. Kết quả, ta trở nên những con người lười biếng. Lỗi lầm trước kia là coi sự xưng nghĩa và sự thánh-hóa là đôi điều của công viêc làm; lỗi lầm sau là nghĩ rằng một khi ta được cứu rồi, ta không phải làm gì cả. Nhưng Phao-lô nói rằng Đức Chúa Trời đã cứu ta để làm các công việc tốt lành, mà Đức Chúa Trời đã chuẩn bị trước hầu ta có thể bước đi trong chúng .
Theo nguyên văn, chữ kiệt tác (việc Ngài) được dùng 2 lần trong Tân-Ước. Nó có nghĩa vật tốt nhất trong cuộc đời một người nào đó. Thí-dụ, giữa các bức tranh của một họa-sĩ, bức tranh tốt nhất trong đời sống ông ta là kiệt tác của ông. Câu “chúng ta là kiệt tác (việc Ngài) của Ngài” chỉ tỏ chúng ta là vật tốt nhất của Ngài; không thể có điều nào tốt hơn. Đức Chúa Trời đã làm cho chúng ta đồng sống động, đồng sống lại và đồng thăng-thiên với Đấng Christ.
Đức Chúa Trời đã sáng tạo kiệt tác nầy ở đâu? Trong Đấng Christ Jêsus. Điều nầy bày-tỏ cho chúng ta rằng khi Chúa đã được làm cho sống động, Đức Chúa trời đã đặt chúng ta vào trong Ngài. Khi Chúa đã sống lại và thăng-thiên. Đức Chúa Trời cũng đặt ta vào trong Ngài. Sự sáng tạo ở đây cũng giống như sáng tạo mới ở II Cô-rinh-tô 5:17.
Nhiều người nói, “nếu tôi làm lành, tôi sẽ chiếm được sự cứu-rỗi”. Nhưng Đức Chúa Trời phán “từ khi ngươi đã chiếm được sự cứu-rỗi, ngươi nên làm lành”. Làm các công việc tốt lành sau khi đã được sống lại và thăng-thiên lên các nơi trên trời; anh em làm các công việc lành vì cớ anh em là kiệt-tác của Đức Chúa Trời rồi. Anh em phải làm các công việc tốt lành, cầu-nguyện, đọc kinh-thánh, và làm-chứng cho kẻ khác. Tuy nhiên, nếu anh em nghĩ anh em sẽ làm cho đời sống mình tốt đẹp hơn nhờ làm các điều nầy, anh em sai lầm.
Đúng ra, bởi thú nhận rằng anh em đã có một cuộc đời tốt đẹp, anh em đi vòng quanh để làm việc lành. Một người trước hết nên tin rằng anh ta đã được thánh hóa, rồi anh ta đi ra làm việc lành. Một số người sa ngã vào nguy cơ nói rằng,
“Christ đã làm mọi sự. Do đó, tôi không phải làm gì cả.”. Điều nầy sai.
Đúng ra, ta nên nói, “vì Đấng Christ đã làm điều đó, vì vậy tôi sẽ làm điều đó”. Phao-lô nói, “tôi cũng vì đó mà chịu lao khổ, chiến đấu theo sự vận dụng của Ngài đương vận hành trong tôi cách có quyền-năng” (Côl.1;29). Phao-lô đã chiến đấu vì cớ sự vận hành đang vận hành trong ông cách có quyền-năng. Càng có sự vận hành ở bên trong, sẽ càng có sự phấn đấu ở bên ngoài. Tư-tưởng của Đức Chúa Trời cao hơn tư-tưởng của chúng ta. Ta không nên nương dựa bất cứ ai ở bên ngoài. Ta không nên tùy thuộc vào các công việc để được cứu-rỗi, ta cũng không nên làm điều gì cả vì cớ ta đã được cứu bởi ân-điển.
Ê-phê-sô 2: 10 chép, “mà Đức Chúa Trời trước kia đã dự bị cho chúng ta có thể bước đi trong chúng”.
“Bước đi” ở đây trái ngược với câu “là những điều trước kia anh em từng miệt mài (bước đi)” trong câu 2. Vì cớ ta đã chết, ta đã bước đi theo kẻ chết; vì cớ ta đã sống động, ta bước đi theo người sống. Trước hết, ta chết, kế đó ta vi-phạm các tội-lỗi; trước hết, ta được làm cho sống động, kế đó ta bước đi. Ta nên nói cách dạn dĩ rằng, “bây giờ tôi có thể vì cớ tôi đã được làm cho sống động”.
Anh em có tin Jêsus là Cứu chúa của anh em chăng? Nếu anh em tin, anh em đã vượt qua sự chết vào sự sống rồi. Bây giờ anh em có thể bước đi.
Anh chị em ơi, ta phải tin rằng ta đã chiếm được sự cứu-rỗi rồi và ta có thể đi khắp nơi làm các việc tốt lành. Nguyện Đức Chúa Trời ban phước chúng ta và lời Ngài, đến nỗi ta có thể bước đi trong những gì Đức Chúa Trời đã chuẩn bị từ trước. Ta nên cầu-nguyện cách chuyên cần hơn, đọc kinh-thánh chuyên-cần hơn, và dâng hiến chính mình chuyên-cần hơn. Nguyện Đức Chúa Trời ban phước chúng ta hầu ta có thể sẵn sàng và bước đi để hoàn thành ý muốn tốt lành của Ngài.
W.N.
bottom of page
