top of page

Báp-têm Trong Thánh Linh.

HungT

Apr 18, 2025

Nên, sau sự Phục-sinh của Ngài, Ngài đã đến cùng các môn-đồ và hà hơi trên họ, phán: “hãy nhận lãnh Thánh Linh”...



HAI PHƯƠNG-DIỆN CÔNG-TÁC CỦA THÁNH LINH


Thánh...

...-Kinh khải-thị cách minh-bạch cho chúng ta rằng có 2 phương-diện công-tác của Thánh Linh: phương-diện bề trong cho sự sống và phương-diện bề ngoài cho quyền-năng. Cái bên ngoài không phải là chuẩn đích; cái bề ngoài là cho cái bề trong.

Phương-diện bên ngoài được tìm thấy trong Cựu-ước, nhưng phải cho đến thời Tân-ước, sau sự Phục-sinh của Đấng Christ, chuẩn đích của mục đích trường cửu của Đức Chúa Trời mới được thành tựu qua phương-diện bề trong.


Phương-diện bề trong của công tác Thánh Linh được thấy cách rất minh-bạch trong Phúc-âm Giăng chương 7 và 20. Trong hai chương này, Đức Thánh Linh được so sánh như nước uống (7:37-39) và hơi thở (20:22), tức những điều thiết yếu cho sự sống.

Chúng ta phải uống để sống, và hơn thế nữa, chúng ta phải hô hấp để sống! Chúng ta có thể sống 3 ngày mà không uống, nhưng chúng ta không thể sống trong 15 phút nếu không có hô hấp!


Tại sao Thánh Linh được so sánh như nước uống và hơi thở cho sự sống trong Phúc-âm của Giăng. Vì cớ Phúc-âm Giăng là Phúc-Âm của sự sống. Nó bày-tỏ thế nào Đấng Christ đã đến để làm sự sống của chúng ta (10:10) và sự cung-cấp sự sống của chúng ta: Ngài đã đến để làm Bánh của sự sống (6:35, 37) và Nước sự sống (4:14).


Chỉ có một đường lối duy nhất để cho Chúa làm sự sống chúng ta: đó là trong Linh. Nếu Ngài đã không là Linh và ở trong Linh, Ngài đã không bao giờ có thể ngự vào chúng ta để làm sự sống và sự cung-cấp sự sống được.

Đây là điều Chúa dạy chúng ta trong Giăng, các chương 14 đến 17. Trong 4 chương này, sự nhấn mạnh chính yếu là sự chuyển dịch của Chúa từ xác thịt đến Linh qua Sự-chết và sự Phục-sinh.

Ngài phải biến đổi trong hình thể từ xác thịt qua Linh bởi được đưa vào Sự-chết và Phục-sinh. Trong Giăng 6:63, Ngài phán: “ấy là linh ban cho sự sống, xác thịt chẳng ích chi” (Bản A.S.V). Đang khi Ngài còn ở trong xác thịt và không ở trong Linh, Ngài đã không bao giờ ngự vào chúng ta và ban sự sống cho chúng ta được. Qua Sự-chết và Phục-sinh Ngài đã được biến đổi hình dạng từ xác thịt qua Linh.

Nên, sau sự Phục-sinh của Ngài, Ngài đã đến cùng các môn-đồ và hà hơi trên họ, phán: “hãy nhận lãnh Thánh Linh” (Giăng 20:22).

Điều này ngụ ý rằng, Ngài đã được các môn-đồ tiếp nhận như Thánh Linh – hơi thở thiên-thượng. Tỏ-rõ rằng điều này dành cho sự sống.


Phương-diện bên ngoài của công-tác Thánh Linh được thấy trong các văn phẩm của Lu-ca. Trong Lu-ca 24:49, các môn-đồ được bảo chờ đợi tại Giê-ru-sa-lem cho đến khi họ được “mặc” quyền-năng từ trên cao. Theo bản văn Hy-lạp câu này dùng từ liệu “mặc”.

Ở đây Thánh Linh được ví sánh như y-phục, một điều hoàn toàn khác biệt với nước uống. Nước uống là cho sự sống, nhưng y-phục là cho quyền-bính.

Rồi trong Công-vụ 2:2 Đức Thánh Linh được ví sánh như “một cơn gió mạnh”. Gió mạnh là cho quyền-năng. Nó có vài liên-hệ với hơi thở, vì ấy là gió đưa không khí tươi mát đến để hô hấp. Nhưng ý nghĩa chính yếu của gió là quyền-năng. Hơi thở là cho sự sống, và gió là cho quyền-năng.

Trong Phúc-âm Giăng đã dùng nước uống và hơi thở như 2 biểu-hiệu của Thánh Linh. Đó là phương-diện bề trong cho sự sống, vì Phúc-âm của Giăng liên quan chính yếu với sự sống. Tuy nhiên Lu-ca đã dùng 2 biểu-hiệu khác: y phục và gió mạnh.

Các văn phẩm của Lu-ca (Phúc-Âm của ông và công-vụ sứ-đồ) không nhấn mạnh sự việc của sự sống, nhưng sự rao-giảng Phúc-Âm (24: 47; Công-vụ 1:8). Khi rao giảng Phúc-Âm, quyền-bính và quyền-năng là cần đến. Vây nên y-phục tượng-trưng quyền-bính và gió mạnh tượng-trưng quyền-năng.

Nếu một viên cảnh sát toan thi hành quyền-bính mà không mặc đồng phục đúng đắn, không ai sẽ kính-trọng quyền-bính ông, nhưng khi mang y-phục đúng đắn, mọi người sẽ tôn-trọng bính-quyền ông tác động trong khả năng của một người duy trì luật-pháp. Ngay cả như vậy chúng ta phải được mặc bằng Thánh Linh để có bính-quyền thiên-thượng và quyền-năng cho công-tác của Đức Chúa Trời.


Cả 2 phương-diện của công tác Thánh Linh là cần-thiết cho chúng ta. Bên trong chúng ta cần uống Thánh Linh cho sự sống, và bên ngoài chúng ta cần được mặc bằng Thánh Linh cho quyền-bính. Bên trong chúng ta cần hơi thở của Thánh Linh hà hơi vào chúng ta cho sự sống, và bên ngoài chúng ta cần gió Thánh Linh thổi trên chúng ta cho quyền-năng.

-Phương-diện bề trong là Thánh Linh như sự sống bên trong chúng ta.

-Phương-diện bên ngoài là Thánh Linh như quyền-năng trên chúng ta.

Phương-diện bên trong của sự sống là cho kinh-nghiệm bề trong của chúng ta, và phương-diện bên ngoài của quyền-năng là cho kinh-nghiệm bên ngoài. Phương-diện bên trong là “ở trong” chúng ta (Giăng 4:17; 4:14; 7:38) còn phương-diện bên ngoài là “ở trên” hay “trên” chúng ta Lu-ca 24:49; Công-vụ 1:8; 2:3; 8:16; 10:44; 19:6).


Phương-diện bên ngoài của quyền-năng là luôn luôn vì cớ phương-diện bên trong của sự sống. Ấy là bởi sự việc bề trong mà khát vọng của Đức Chúa Trời, mục-tiêu chủ yếu của Đức Chúa Trời được thành toàn. Phương-diện bên ngoài là phương-diện hoàn thành phương-diện bề trong.

Trong I Côr 12:13, chúng ta có 2 phương-diện được đề-cập trong trật tự đúng đắn.

-Thứ nhất chúng ta đã được “báp-têm”, -và thứ hai chúng ta đã được khiến cho “uống”.

Sau khi chúng ta đã được báp-têm trong Đức Linh vào trong một Thân Thể, chúng ta phải uống Đức Linh, để chúng ta có thể tăng-trưởng trong sự sống và được kiến tạo thành Thân Thể Ngài. Được báp-têm trong Thánh Linh, là được đặt vào trong Ngài, thật y như được báp-têm trong nước là được dìm vào trong nước. Nhưng uống Thánh Linh là nhận lấy Ngài vào trong chúng ta, như uống nước là tiếp lấy nó vào trong chúng ta.

Báp-têm là ở bên ngoài và uống là ở bên trong. Báp-têm bên ngoài là cho sự sống bên trong.


BÁP-TÊM TRONG THÁNH LINH.



Phương-diện bên ngoài của công-tác Thánh Linh là bao gồm hầu hết trong báp-têm của Thánh Linh.

Có 5 trường hợp lịch-sử về sự đổ ra của Linh đã được ghi chép trong sách Công-vụ sứ-đồ.

Chỉ 2 trường hợp được gọi là báp-têm trong Thánh Linh: sự đổ ra ở ngày ngũ tuần trong Công-vụ sứ-đồ 2: cho các tín-hữu Do-thái và sự đổ ra cho các tín-đồ ngoại bang trong nhà của Cọt-nây trong Công-vụ sứ-đồ 10.

Công-vụ sứ-đồ 1:5 và 11:15-17 kiểm-chứng cho sự-kiện này. Trong 2 tỉ-dụ này, Đấng Christ như là Đầu đã làm báp-têm cho các phần người Do-thái và người ngoại bang của Thân Thể Ngài trong Thánh Linh một lần đủ cả.

Bởi làm vậy, Ngài đã hoàn thành đầy đủ báp-têm trong Thánh Linh trên toàn thể Thân Thể Ngài.

Với 3 trường hợp này: (1) các tín-đồ Sa-ma-ri trong Công-vụ sứ-đồ 8:17, (2) Sau-lơ trong Công-vụ sứ-đồ 9:17 và (3) các tín-đồ Ê-phê-sô trong Công-vụ sứ-đồ 19: 6. Thánh Linh ghi chép tác động đặt tay qua các chi-thể đại-biểu của Thân Thể.


Ý nghĩa của tác động này là báp-têm trong Thánh Linh đã hoàn thành trên Thân Thể rồi bởi Đầu, được truyền đạt cho các chi-thể mới mẻ của Thân Thể qua sự việc đồng nhất hóa với Thân Thể, Sự đặt tay chỉ là một hình thức, ý nghĩa thực hay thực tế của điều đó là chúng ta phải được liên kết cách hợp-lý với Thân Thể hầu chúng ta có thể được ở trong địa-vị đúng để dự phần báp-têm trong Thánh Linh mà đã được hoàn thành rồi trên Thân Thể.

Vì vậy 3 trường hợp này không phải là 3 sự báp-têm riêng rẽ trong Thánh Linh nhưng 3 kinh-nghiệm của một báp-têm trong Thánh Linh mà Thân Thể của Đấng Christ đã nhận lãnh rồi.

Báp-têm trong Thánh Linh là một việc duy nhất mà đã hoàn thành rồi trên Thân Thể của Christ hơn 1900 năm trước. Nhưng các kinh-nghiệm của báp-têm trong Thánh Linh thì rất nhiều và được tiếp tục chia sẻ bởi tất cả các chi-thể của Thân Thể Đấng Christ, tức các người nhận thức nó theo đường lối này.

Vì vậy chúng ta phải nhìn nhận một báp-têm và tìm kiếm nhiều kinh-nghiệm của báp-têm ấy. Trước hết Phi-e-rơ đã nhận lãnh báp-têm (Công-vụ 1:5,8; 2:4) và về sau ông lại cứ luôn kinh-nghiệm nó (Công vụ 4:3,34).

Chúng ta cũng phải nhớ rằng báp-têm trong Thánh Linh không phải là vì sự sống, nhưng cho quyền-năng. Đó không phải là sự sống đầy-dẫy bên trong của Thánh Linh, nhưng phương-diện bên ngoài của công-tác Đức Thánh Linh. Nhiều Cơ-đốc nhân và thậm chí nhiều giáo-sư Cơ-đốc làm lộn xộn sự báp-têm bên ngoài trong Thánh Linh với sự đầy-dẫy bên trong của Thánh Linh. Điều này sai trật.

Hai chữ Hy-lạp khác nhau đã được dùng trong Tân-ước cho 2 phương-diện này. Một là “Pleroo” cho sự đầy-dẫy bên trong, chữ kia là “pletho” cho sự đầy-dẫy bên ngoài. “Pleroo” được dùng trong Công-vụ 13:52 và Ê-phê-sô 5:18. Còn chữ “Pleres”, hình thức tĩnh từ của “Pleroo”, được tìm thấy trong Lu-ca 4:1; Công-vụ 6:3,5; 7:55 và 11:24.

Đây là các tỉ-dụ của sự đầy-dẫy bên trong của Thánh Linh. “Pletho” được dùng trong Lu-ca 1:15,41,67; Công-vụ 2:4; 4:8, 31; 9:17 và 13:9. Tất cả các tỉ-dụ này đều liên-hệ đến sự đầy-dẫy bên ngoài, tức sự đổ ra của Thánh Linh. Cả 2 chữ này đều được dùng trong Công-vụ 2:2-4.

Gió mạnh đã đầy-dẫy (Pleroo) nhà, nhưng các môn-đồ đã được đầy-dẫy (Pletho) với Thánh Linh. Các nhà được đầy-dẫy bên trong nhưng các môn-đồ được đầy-dẫy hay mặc bên ngoài. Chúng ta đừng bao giờ lẫn lộn các phương-diện bên trong và bên ngoài của công-tác Thánh Linh. Bên trong cho sự sống, bên ngoài cho quyền-năng.


MỘT SỰ KIỆN ĐÃ HOÀN THÀNH


Báp-têm trong Thánh Linh đã được hoàn thành rồi, như được thấy trong I Côr. 12:13, “Vì chưng chúng ta hoặc người Do-thái, hoặc người Hy-lạp, hoặc tôi mọi, hoặc tự chủ, thảy đều đã chịu báp-têm trong Thánh Linh vào trong một Thân Thể”. 

Hãy ghi nhận động từ ở đây thuộc thì quá-khứ. Báp-têm của toàn Thân Thể Christ là một việc đã được hoàn thành rồi và vẫn còn tồn tại. Nó không được hoàn thành trong tương lai hay ngay cả trong hiện tại, nhưng nó đã được hoàn thành rồi và vẫn còn tồn tại.

Điều này cùng nguyên-tắc như điều đã áp-dụng cho sự đóng đinh của Chúa Jésus. Nếu chúng ta muốn tin nơi Ngài, chúng ta không cần yêu cầu Ngài chết lần nữa cho chúng ta, vì cớ sự chết cứu-chuộc của Ngài đã được hoàn thành rồi.

Điều này giống như báp-têm trong Thánh Linh. Báp-têm này đã được hoàn tất cách trọn vẹn trên Thân Thể và bây giờ tồn tại trên Thân Thể, sẵn sàng cho chúng ta nhận lấy. Chúng ta không cần yêu cầu Chúa làm một cái gì lần nữa để báp-têm chúng ta trong Thánh Linh. Chúng ta đã được Chúa làm báp-têm chung với Thân Thể rồi. Điều chúng ta cần làm bây giờ là đơn sơ tiếp nhận điều đã được hoàn thành rồi!

Sự nhục-thể, sự đóng đinh, sự Phục-sinh và sự Thăng-thiên của Đấng Christ đều là các thực sự hoàn tất, thật y như sự hiện xuống của Ngài trong Đức Thánh Linh.

Chúa đã không chỉ ngự lên trên các từng trời, nhưng Ngài cũng đã ngự xuống trên hội thánh Ngài trong Đức Thánh Linh.

Ý nghĩa xác thực của việc Ngài ngự xuống là sự báp-têm trong Thánh Linh. Mười ngày sau sự ngự lên của Ngài, Ngài đã ngự xuống trong Linh để mặc lấy Thân Thể Ngài. Trước thì giờ này hội thánh vốn không có quyền-bính và quyền-năng. Nhưng bây giờ Đấng Christ diệu kỳ này – tức Đấng đã nhục-thể, chịu đóng đinh và Phục-sinh – ngự lên trên các từng trời và ngự ngôi ở đó.

Mọi sự đã hoàn tất và hoàn thành; nên Ngài đã ngự xuống trong Linh để mặc bao Thân Thể Ngài như quyền-bính và quyền-năng. Hội thánh đã được báp-têm trong Thánh Linh bởi Đấng Christ đã Thăng-thiên và ngự xuống này. Đây là báp-têm trong Thánh Linh mà đã được hoàn thành tại ngày Ngũ tuần và trong nhà của Cọt-nây trên Thân Thể của Đấng Christ chúng ta phải nhận thức rằng tất cả chúng ta đã có ở đó!

Báp-têm này trong Thánh Linh là thuộc về chúng ta, vì cớ chúng ta là các chi-thể của Thân Thể đã chịu báp-têm này. Chúng ta cần đọc lại I Côr 12:13: “Thảy đều đã chịu báp-têm trong Thánh Linh”.

Tất cả chúng ta đều đã được báp-têm rồi!


Thánh Kinh bày-tỏ minh-bạch cho chúng ta rằng Đấng Christ đã chết vì các tội-lỗi của chúng ta. Và chúng ta được bảo rằng chúng ta đã được báp-têm trong Thánh Linh rồi. Chúng ta biết rằng Thánh Kinh, lời Đức Chúa Trời được gọi là Cựu và Tân-ước. Thánh Kinh là các giao-ước của Đức Chúa Trời. Chữ “giao-ước” (testament) có nghĩa xác thực là “di-chúc”, hay một chúc-thư (testament) là nhiều hơn một giao-ước.

Một giao-ước tương tự một sự thỏa thuận hay một khế-ước. Trong một khế-ước, một vài điều nào đó được hứa hẹn hoàn thành nếu một vài điều kiện được thỏa mãn. Tuy nhiên trong một di-chúc mọi sự đểu đã hoàn thành rồi.

Thánh Kinh không chỉ là một giao-ước tỏ-cho chúng ta rằng Đức Chúa Trời sẽ làm nhiều điều cho chúng ta, nhưng nó cũng là một di-chúc bảo cho chúng ta rằng Ngài đã làm mọi sự rồi. Tất cả mọi sự đã được hoàn tất và hoàn thành rồi, và Ngài đã đặt tất cả trong một chúc-ngôn và bây giờ để lại cho chúng ta.

Một di-chúc chỉ có hiệu lực khi người ban cho đã chết. Christ, Đấng ban chúc-ngôn, không chỉ đã chết để khiến chúc-ngôn có hiệu lực, nhưng là Đấng Christ Phục-sinh, Ngài cũng là Đấng thi hành chúc-ngôn. Ngài đã là Đấng ban cho, bây giờ Ngài là Đấng thi hành. Mọi sự trong Kinh Thánh đã hoàn thành rồi đó là một chúc-ngôn.


Làm thế nào chúng ta biết rằng Đấng Christ đã chết vì các tội-lỗi của chúng ta? Vì cớ trong di-chúc này chúng ta được bảo rằng, như một của nhiều chi tiết, Ngài đã chết rồi và tất cả các tội-lỗi của chúng ta đã đặt trên Ngài. Chúng ta không cần cầu-nguyện nhiều ngày hay đêm để được cứu. Không, chúng ta có thể được cứu tức thì bởi đơn sơ tiếp nhận điều Chúa đã hoàn thành rồi và đã chi tiết hóa trong di-chúc của Đức Chúa Trời.

Làm sao chúng ta có thể biết rằng chúng ta đã được báp-têm trong Thánh Linh? Bởi cùng nguyên-tắc đó, có một chi tiết khác trong di-chúc bảo chúng ta rằng: “vì chúng ta đều đã chịu báp-têm trong một Linh”. Không chỉ báp-têm trong Thánh Linh đã được hoàn thành, nhưng nó cũng đã được truyền đến chúng ta qua di-chúc. Đó là một chi tiết của di-chúc đã được ban-cho chúng ta. Chúng ta chỉ cần nhận lấy nó.


SỰ BIỂU-LỘ.



Một số Cơ-đốc nhân luôn luôn cố tin rằng nói các tiếng lạ là một sự biểu-lộ cần thiết của báp-têm trong Thánh Linh. Nhưng chỉ có 2 trong 5 trường hợp của sách Công-vụ sứ-đồ.

Người Sa-ma-ri và Sau-lơ của Tạt-sơ – kỳ dư không có chỗ nào đề-cập về nói tiếng lạ cả.

Các học-giả Kinh Thánh nhìn nhận rằng nhiều lúc Đức Chúa Trời không đề-cập điều gì thì có ý nghĩa hơn điều Ngài đề-cập. Với 2 trong 5 trường hợp, không có sự biểu-lộ đặc biệt nào được đề-cập đến. Đây là lời chỉ dẫn rằng nói tiếng lạ không phải là sự biểu-lộ duy nhất và cần-thiết của báp-têm trong Thánh Linh.

Thậm chí với các trường hợp khác, không có lời minh-chứng nào tỏ-rằng tất cả các tín-đồ đều nói tiếng lạ. Công-vụ 19:6 tuyên bố: “Phao lô đặt tay trên họ, ai nấy đều nói tiếng lạ và nói tiên-tri”, mỗi một của 12 sứ-đồ đều có nói tiếng lạ và tiên-tri không? Có thể và không có thể có. Có thể một số sứ-đồ có nói tiếng lạ và một số không. Nên, tiếng lạ không phải là sự biểu-lộ duy nhất. Rồi công-vụ 2:4 chép: “hết thảy đều được đầy-dẫy Thánh Linh, khởi sự nói các thứ tiếng khác,...”. Thậm chí cả câu này không minh-chứng rằng tất cả họ đều nói tiếng lạ. Thí-dụ, khi chúng ta nói: “tất cả chúng ta đều đến buổi nhóm và bắt đầu cầu-nguyện”.

Chúng ta có ý rằng tất cả đều cầu-nguyện chăng? Không! Đây là một loại trước tác. Tất cả họ đều đầy-dẫy Thánh Linh, nhưng hoặc tất cả họ đều nói tiếng lạ chăng thì là còn nghi ngờ. I Côr 12:29-30 hỏi, “Há cả thảy đều là sứ-đồ sao? Cả thảy đều là tiên-tri không?... Cả thảy đều nói tiếng lạ sao?”


Câu trả lời tự động cho vấn-nạn nầy là một số không và một số có. Không phải mọi người đều là sứ-đồ, không phải mọi người đều nói tiếng lạ. Các Cơ-đốc nhân cố tin sự việc nầy giải thích rằng câu nầy chỉ ngụ ý sự vận dụng các ân-tứ.

Họ bảo trong sự biểu-lộ sơ bộ, mọi người phải nói tiếng lạ. Nhưng điều nầy không có tính cách luận-lý (logic)! Làm thế nào một người nói tiếng lạ như là sự biểu-lộ sơ bộ, nhưng lại không vận dụng các ân-tứ chứ?

Các thực sự của lịch-sử cũng có nhiều điều nói lên về sự việc nầy. Đã có nhiều nhân vật rất có quyền-năng và thuộc-linh sâu nhiệm trải các thế kỷ đã không bao giờ nói tiếng lạ. Anh Nghê Thác Thanh không bao giờ nói tiếng lạ.

Một lần kia anh đã gởi cho tôi một điện tín ghi câu, “không phải mọi người nói tiếng lạ đâu”. 

Anh Nghê đã nghiên-cứu Lời rất thông suốt. Tôi chưa bao giờ gặp một người nào quen thuộc kinh Thánh như anh. Anh đã tìm thấy kinh Thánh cách sáng-tỏ rằng, “không phải mọi người đều nói tiếng lạ”. Cố tin rằng mọi người phải nói tiếng lạ là không đúng Kinh Thánh, nhưng nói rằng nói tiếng lạ thuộc thời kỳ đã qua thì cũng sai lầm.


Toàn bộ Tân-ước chỉ có một tỉ lệ nhỏ chép về nói tiếng lạ. Điều đó không được đề-cập gì cả trong La-mã, một của các sách căn bản của sinh hoạt Cơ-đốc nhân, nó cũng không được đề cập trong II Cô-rinh-tô, Ga-la-ti, Ê-phê-sô, Phi-líp hay Cô-lô-se. Nó không có ở trong I và II Tê-sa-lô-ni-ca, I và II Ti-mô-thê, Tít, Phi-lê-môn, Hê-bơ-rơ, Gia-cơ, I và II Phi-e-rơ, I, II và III Giăng, Giu-đe hay Khải-thị.


Trong tất cả các thơ tín Tân-ước, điều đó chỉ có đề-cập trong I Cô-rinh-tô. Nếu thái-độ của chúng ta công-bằng, chúng ta sẽ nhìn nhận rằng thậm chí trong I Cô-rinh-tô, Phao-lô đã luận về nói tiếng lạ trong ý nghĩa hạn chế, chỉnh lý, sửa sai và thất vọng. Vào đầu sách, ông tuyên bố rằng Đấng Christ là phần của chúng ta. Đấng Christ đã bị đóng đinh là quyền-năng và khôn-ngoan của Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời đã làm Ngài nên sự khôn-ngoan của chúng ta: Cả sự công-nghĩa, thánh-hóa và cứu-chuộc.

Điều nầy có ý nghĩa Ngài là mọi sự của chúng ta. Rồi trong chương 2, ông bảo rằng ông đã quyết định không biết điều gì trừ Đấng Christ ra và Đấng Christ bị đóng đinh. Ông bảo cùng các tín-đồ Cô-rinh-tô rằng họ có tất cả các loại ân-tứ (1:7); tuy nhiên tình trạng thuộc-linh của họ thì ấu trỉ và xác thịt, tức là đa-dâm và thậm chí có xương thịt (3:1-3)


Theo Hy-lạp văn chữ “xác thịt” trong câu 1 có nghĩa “có xương thịt”, còn câu 3 có nghĩa “dâm-dục”). Khi ông đến chương 13 ông bảo họ về “đường tối diệu” (12:31), con đường của sự sống. Thậm chí ông ta nói nếu chúng ta nói tiếng lạ của thiên-sứ mà không có tình yêu-thương – có nghĩa không có sự sống, vì cớ tình yêu là biểu hiện của sự sống – chúng ta chỉ là đồng la vang động. Chúng ta tạo tiếng ồn ào, nhưng chúng ta không có sự sống.


Trong chương 14, Phao-lô khuyến khích chúng ta tìm kiếm các ân tứ mà rất có ích lợi cho sự kiến tạo hội thánh. Nếu chúng ta đọc toàn bộ sách I Cô-rinh-tô, chúng ta thấy rằng sự việc của tiếng lạ không được đụng đến theo một đường lối tích cực, nhưng là ngược lại. Dĩ nhiên, ân-tứ nói tiếng lạ có chỗ chứng trong Kinh Thánh, nhưng nó rất hạn hẹp.


ĐƯỜNG LỐI ĐÚNG ĐẮN ĐỂ KINH-NGHIỆM BÁP-TÊM TRONG THÁNH LINH.



Chúng tôi đã đưa ra định nghĩa đúng đắn của báp-têm trong Thánh Linh. Bây giờ chúng ta phải nhìn thấy đường lối đúng đắn để kinh-nghiệm điều đó. Trước hết mọi sự, chúng ta phải nhận thức rằng báp-têm trong Thánh Linh là một thực sự đã hoàn tất. Đó là một chi tiết của chúc-ngôn, ý chỉ đã được ban-cho chúng ta tất cả, và tất cả chúng ta đều được kể cho điều đó như các chi tiết của thân thể.


Tuy nhiên, chúng ta đừng dừng lại ở đây. Chúng ta phải tiếp tục.


(1) Chúng tả phải đúng với Thân Thể của Christ và đứng trong đó. Vì báp-têm trong Đức Thánh Linh đã được hoàn thành trên Thân thể của Christ và cứ tồn tại trên đó, chúng ta phải liên-hệ đúng đắn với Thân thể của Christ và duy trì mối liên-hệ đúng đắn với Thân thể để hiệp một với nó.

Dĩ nhiên chính chúng ta phải đúng đắn với Chúa. Bất cứ tội-lỗi nào, bất cứ điều nào sai lầm giữa chúng ta và Đức Chúa Trời phải được xử lý triệt để qua sự tẩy-sạch của huyết Đấng Christ. Không điều gì giữa Chúa và chúng ta có phép tồn tại nên chúng ta phải giữ đúng đắn với Thân thể của Đấng Christ.

Mọi sự làm hư hỏng, làm xao lảng hay phân-rẽ chúng ta khỏi Thân thể phải được sử lý cách đầy đủ và duy trì sự hiệp-nhất và hòa hợp thiết thực với Thân thể và các chi thể của nó. Nếu nó vài phân-rẽ nào hiện hữu, nếu chúng ta sai trật với Thân thể, nếu chúng ta không đứng và giữ địa-vị chúng ta trong Thân thể, chúng ta sẽ đánh mất lập trường để đòi hỏi và dự phần báp-têm trong Thánh Linh.

Vì báp-têm đã ở trên Thân thể, Thân thể là lập trường cho chúng ta đòi hỏi và tiếp lấy báp-têm ấy. Vì vậy, một sự đồng nhất hóa thiết thực và mối liên-hệ đúng đắn với Thân Thể là cần thiết để kinh-nghiệm báp-têm trong Thánh Linh.


(2) Chúng ta phải tiếp nhận báp-têm trong Thánh Linh bởi đức tin sinh động. Nếu chúng ta đúng đắn với Thân thể của Christ, chúng ta đang ở trong một địa-vị để tiếp nhận báp-têm trong Thánh Linh. Chúng ta phải nhận thức rằng điều đó đã được hoàn thành rồi và bây giờ đang tồn tại trên Thân thể của Christ.

Là các chi thể của Đấng Christ, đang duy trì một mối liên-hệ đúng với Thân thể chúng ta đủ tư cách để đòi hỏi nó qua sự vận dụng đức-tin sinh động. Chúng ta phải tiếp nhận nó y như việc chúng ta đã tiếp nhận giá trị sự chết cứu-chuộc của Chúa.

Chúng ta đã không tiếp nhận nói theo cảm xúc của chúng ta hay một loại mệnh danh biểu hiện nào. Chúng ta đã tiếp nhận sự cứu-chuộc của Chúa chỉ vì bởi tin cách đơn sơ, và Chúa đã tôn-trọng điều đó. Khi chúng ta tin vào thực sự hoàn tất trong sự chết của Chúa cho các tội-lỗi chúng ta, Đức Chúa Trời yên lặng tôn trọng đức-tin chúng ta, sự tha-thứ các tội-lỗi và sự sống thiên-thượng đã được ban truyền cho chúng ta và chúng ta có bình-an vui vẻ ở bên trong.

Chúng ta chỉ tin điều Chúa đã hoàn thành theo điều chúng ta đã được tỏ-ra trong di chúc. Di-chúc cũng bảo chúng ta rằng báp-têm trong Thánh Linh và chờ đợi được tiếp lấy. Chúng ta, những người có liên-hệ với Thân thể của Christ, chỉ đơn giản tiếp nhận nó bởi đức-tin sinh động. Nếu chúng ta có ý tưởng hoạt động cho Chúa, Ngài sẽ tôn trọng đức-tin chúng ta.


Không cần tìm kiếm các cảm giác, sự biểu-lộ hay dấu lạ. Chúng ta đừng bao giờ tin cậy nơi cac điều này. Nếu chúng ta tìm kiếm các điều nầy, chúng ta có một tấm lòng ác và vô tín. Chúng ta đang cố sức minh chứng hay thử Chúa. Chương thứ 3 của Hê-bơ-rơ, bày-tỏ thế nào các con cái Y-sơ-ra-ên đã thử-nghiệm và dò xét Chúa trong đồng vắng vì cớ lòng vô-tín của họ.

Họ đã không biết các đường lối của Chúa, nhưng chúng ta biết. Không cần thử-nghiệm Chúa. Chúng ta phải đơn giản tiếp nhận lời Ngài đang khi ở trong địa-vị đúng đắn.

Lời Ngài ở đây trong ý chỉ của Ngài. Các dấu lạ và các bằng cớ là không cần-thiết. Chúng ta nên bảo kẻ thù, Sa-tan rằng chúng ta không cần dấu lạ hay bằng-cớ nào. Chỉ có một bằng-cớ là đủ tốt rồi – đó là ý chỉ, đó là chúc-ngôn! Đó là một minh-chứng mạnh mẽ và đầy đủ cho chúng ta rằng báp-têm trong Thánh Linh đã được hoàn thành và ban cho.

Vì bây giờ chúng ta ở trên lập trường đúng đắn, đứng trên và đứng chung với Thân Thể, chúng ta có thể tiếp nhận nó.


Tôi có thể chứng-tỏ cho anh em rằng khi chúng ta tin lời Chúa theo đường lối nầy, Ngài sẽ tôn-trọng đức-tin chúng ta. Hãy giao các dấu lạ vào tay Ngài. Hãy đứng trong Thân Thể và tin nơi ý chúc-ngôn.

Rồi bất cứ khi nào anh em cần quyền-năng, Chúa sẽ ban cấp cho. Hãy nhìn xem các thánh tử đạo trong lịch-sử giáo-hội. Trước khi họ tuận-đạo, có thể họ đã không quá quan tâm về báp-têm trong Thánh Linh, nhưng họ yêu Chúa. Thậm chí họ hy sinh mạng sống cho chứng-cớ của Chúa. Khi họ bị mang ra nơi tuẫn-tiết, lúc đó quyền-năng đã biểu lộ, gương mặt của họ trong giống mặt chim ưng. Có nhiều câu chuyện giống như vậy.

Nhiều lúc chúng ta giảng Phúc-Âm theo một đường lối vô tín. Chúng ta chỉ tin một phần, không tin toàn thể, nên chúng ta không có quyền-năng. Chúng ta tin Chúa đã chết cho chúng ta, nhưng chúng ta không tin Ngài đã báp-têm chúng ta trong Thánh Linh.


Vì vậy chúng ta không có quyền-năng trong khi rao-giảng Phúc-Âm. Nếu chúng ta đứng trong Thân thể, tin nơi chúc ngôn toàn thể, và tiếp nhận thực sự hoàn tất của báp-têm trong Thánh Linh trên Thân thể bởi đức-tin sinh động chúng ta sẽ trói người Mạnh sức và khớp miệng hắn. Tất cả các vách thành Giê-ri-cô sẽ sụp đổ. Chúng ta sẽ thấy quyền-năng thật trong khi rao-giảng Phúc-Âm.

Đứng trong Thân Thể, tin nơi di-chúc và tiếp lấy thực sự đã hoàn tất bởi đức-tin đòi hỏi là đường lối đúng đắn và kiến hiệu để kinh-nghiệm báp-têm trong Thánh Linh. Nguyện Chúa bởi ân-điển và sự thương-xót của Ngài ban cấp cho chúng ta kinh-nghiệm báp-têm nầy cách phong phú.


W.L.



HỘI THÁNH TIN LÀNH TRƯỞNG NHIỆM GARDEN GROVE
Quận Cam-vùng nam California
​11832 South Euclid St, Garden Grove,
CA. 92840
Orange County​-Southern California
​Tel: 714-638-4422    

Email: vpcgg.ca@gmail.com

SUBSCRIBE FOR EMAILS

Thanks for submitting!

Copyright Ⓒ 2023-2025 vpcgg (PC-USA). All rights reserved. 

bottom of page